Khu nhà trọ công nhân gần Thanh Đa có những dãy phòng lợp tôn thấp, dây phơi đồ giăng ngang lối đi
chung, vài bóng đèn compact toả ánh sáng vàng nhạt xuống con hẻm hẹp. Tôi tắt app ở đầu hẻm sau
cuốc cuối cùng của ca tối, và khi quay đầu xe, thấy hai bóng người đứng đợi ở lề trái, một lớn một
nhỏ.
Người lớn là một phụ nữ trạc ba mươi, còn người nhỏ là một bé gái chừng tám tuổi, tóc buộc hai
bên, tay ôm khư khư một con gấu bông đã sờn cũ.
"Cho cô hỏi, chú chở được hai người không?" Người phụ nữ hỏi, giọng có chút ngại ngùng.
"Dạ được cô, cô với bé lên xe đi ạ."
Tôi chở cả hai, người phụ nữ ngồi giữa, ôm chặt lấy bé gái phía trước. Bé gái quay đầu lại, nhìn
tôi cười toe, hai chiếc răng cửa vừa thay còn chưa mọc đủ. Con gấu bông trong tay bé đã cũ tới mức
lông đã xẹp lép một bên, chắc vì bị ôm ngủ mỗi đêm suốt nhiều năm, một vệt vá bằng chỉ khác màu ở
tai trái cho thấy đã được sửa lại ít nhất một lần.
"Anh ơi, mình đi đâu vậy?" Bé hỏi, giọng trong veo hồn nhiên.
"Dì Thảo nói với anh xe rồi, mình ghé nhà cũ của con một chút." Người phụ nữ trả lời thay, xoa
đầu bé gái.
Chúng tôi tới một dãy nhà trọ khác, cũ kỹ hơn, nằm sâu hơn trong khu vực, cách đó không xa. Bé gái
nhảy xuống xe trước, chạy tới đứng trước một căn phòng nhỏ, cửa đóng kín, không còn ánh đèn nào
bên trong.
"Đây nè, đây là nhà con hồi trước đó anh." Bé gái chỉ tay, giọng đầy tự hào như đang giới thiệu
một điều quý giá.
"Con với dì Thảo mai chuyển về quê rồi, ba mẹ con đi làm ăn xa, nên dì đưa con về ở với ông bà
ngoại." Người phụ nữ tên Thảo giải thích, giọng dịu dàng. "Con nó nằng nặc đòi ghé qua chào nhà
cũ một lần trước khi đi, nói vậy mới yên tâm."
"Ba mẹ con đi Đài Loan làm công nhân, hai năm rồi chưa về." Bé gái nói thêm, giọng vẫn hồn nhiên
không chút buồn bã, như đang kể một sự thật hiển nhiên của cuộc sống. "Dì Thảo nói con lớn rồi
phải về ở với ông bà cho có người chăm, ở đây dì đi làm suốt không ai coi con hết."
Tôi gật, không biết nên nói gì trước sự hồn nhiên đó, chỉ dựng chân chống xe, để hai dì cháu tự
nhiên với khoảnh khắc của mình.
Bé gái đứng trước cửa phòng, nhìn ngắm một lúc, rồi giơ tay vẫy vẫy về phía cánh cửa đóng kín, như
đang chào một người bạn.
"Chào nhà nha, tao đi quê chơi ít bữa, mai mốt tao dìa thăm mày." Bé nói, giọng nghiêm trang hệt
như đang nói chuyện với một người thật sự.
Tôi đứng cạnh xe, nhìn cảnh tượng đó, một nụ cười tự nhiên nở trên môi tôi, lần đầu tiên trong
suốt nhiều tuần chạy những cuốc xe kỳ lạ này, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hoàn toàn, không vướng chút gì
nặng nề hay bí ẩn đáng sợ.
"Vậy là xong rồi hen dì." Bé quay lại, nắm tay dì Thảo, rồi ngoái nhìn tôi, cười toe toét. "Cảm ơn
anh xe ôm nha!"
"Không có gì đâu bé, đi vui vẻ nghen." Tôi đáp, cảm thấy lòng ấm áp lạ thường.
Dì Thảo dúi tiền vào tay tôi, cảm ơn thêm lần nữa, rồi dắt bé gái ra khỏi con hẻm, hai bóng người
nhỏ dần trong ánh đèn vàng nhạt của khu nhà trọ. Bé gái vừa đi vừa ngoái lại vẫy tay chào tôi thêm
mấy lần, mỗi lần vẫy đều kèm theo một tiếng cười khúc khích.
Tôi đứng lại một mình giữa con hẻm, nhìn theo hai bóng người khuất dần, lòng tràn ngập một cảm
giác ấm áp hiếm hoi. Không phải cuốc xe nào cũng mang theo mất mát hay nỗi buồn. Đôi khi, nó chỉ
đơn giản là một lời chào tạm biệt đúng nghĩa, nhẹ nhàng và trọn vẹn, thứ mà không phải ai trong
cuộc đời cũng có cơ hội được nói ra.
Tôi rồ máy chạy về nhà, huýt sáo khe khẽ một điệu nhạc không rõ tên, điều tôi hiếm khi làm sau
những cuốc xe khuya gần đây. Có lẽ không phải mọi bí ẩn trong đời đều cần mang một sức nặng u ám,
tôi nghĩ, đôi khi nó chỉ là một đứa trẻ tám tuổi đang học cách nói lời tạm biệt đúng cách với căn
nhà đầu tiên của đời mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →