Garage ô tô nơi lớp tôi tới thực tập nằm trên một mặt tiền rộng ở quận ngoài trung tâm, khác hẳn
xưởng thực hành chật hẹp ở trường. Mùi dầu máy vẫn quen thuộc, nhưng ở đây mọi thứ gọn gàng, chuyên
nghiệp hơn hẳn, những chiếc xe ô tô đời mới nằm trên cầu nâng, kỹ thuật viên mặc đồng phục xanh
dương làm việc thoăn thoắt.
"Kiệt, qua đây coi cái này." Anh Tuấn, kỹ thuật viên chính hướng dẫn nhóm thực tập của tôi, vẫy
tay gọi.
Tôi bước tới, cúi xuống nhìn động cơ chiếc xe đang được kiểm tra, lắng nghe anh giải thích quy
trình chẩn đoán lỗi bằng máy đọc mã, một công nghệ hiện đại hơn nhiều so với những gì tôi từng học
trên xe máy cũ.
"Em thử làm coi." Anh Tuấn đưa tôi thiết bị đọc mã, hướng dẫn cách kết nối.
Tôi làm theo, tay hơi lóng ngóng lúc đầu, nhưng dần quen, đọc được mã lỗi hiển thị trên màn hình,
xác định đúng bộ phận cần kiểm tra. Anh Tuấn gật gù, có vẻ hài lòng.
Mấy bạn cùng nhóm thực tập đứng quanh, có đứa còn loay hoay chưa hiểu cách đọc mã lỗi, phải hỏi
lại anh Tuấn nhiều lần. Tôi thấy mình có phần tự tin hơn hẳn so với hồi mới vào trường, có lẽ nhờ
những buổi cuối tuần phụ chú Sáu Đờn, tay tôi đã quen với việc chẩn đoán bệnh của một cỗ máy chỉ
qua âm thanh, qua độ rung, những thứ không phải lúc nào máy móc hiện đại cũng đo được chính xác.
"Được đó, em có năng khiếu thiệt. Học xong trường, tính đi đâu làm chưa?"
"Dạ em chưa tính kỹ, chắc kiếm chỗ nào gần nhà làm cho tiện." Tôi đáp, tay vẫn đang thao tác trên
thiết bị.
"Garage này lúc nào cũng cần người, em học xong ra làm ở đây anh nhận liền, lương khá hơn chạy xe
ngoài đường nhiều, lại đỡ cực, không phải dầm mưa dãi nắng." Anh Tuấn nói, giọng chân thành, không
phải chỉ là lời xã giao.
Tôi im lặng một lúc, tay vẫn tiếp tục công việc, nhưng trong đầu bắt đầu suy nghĩ về câu nói đó.
Một công việc ổn định ban ngày, lương khá, không phải thức khuya chạy xe, không phải đối diện với
những cuốc ẩn kỳ lạ mỗi đêm. Đó là một tương lai hoàn toàn có thể với tôi, không xa vời, chỉ cần
tôi học xong, chăm chỉ một chút.
Nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa hình thành, tôi lại nhớ tới cuốn sổ của cha, tới cái tên "Bà Tư L..."
còn dang dở, tới lời hứa ngầm tôi chưa từng nói ra thành lời nhưng đã tự đặt cho mình từ lúc phát
hiện ra cuốn sổ đó. Tôi không thể đơn giản bỏ ngang chạy xe đêm ngay lúc này, dù công việc ở đây
hấp dẫn tới đâu.
"Em cảm ơn anh, để em suy nghĩ thêm." Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường.
Buổi thực tập kết thúc lúc năm giờ chiều, tôi ra về cùng vài bạn cùng lớp, ai cũng hào hứng bàn
tán về garage, về cơ hội việc làm sau này. Tôi lắng nghe, thỉnh thoảng góp vài câu, nhưng tâm trí
vẫn còn vướng lại câu nói của anh Tuấn.
Đứng chờ xe buýt trước cổng garage, tôi nhìn ra con đường lớn, dòng xe cộ tấp nập giờ tan tầm,
ánh nắng chiều đổ dài trên mặt đường nhựa. Có một tương lai đang mở ra trước mắt tôi, rõ ràng và
an toàn, nhưng cũng có một quá khứ chưa khép lại, đang kéo tôi về phía những con đường tối, những
địa chỉ không có trên bản đồ, và một lời hứa với người cha đã khuất mà tôi chưa từng có cơ hội nói
ra bằng lời.
Tôi rút điện thoại, định nhắn cho mẹ báo giờ về, nhưng lại thôi, cất vào túi. Có những chuyện tôi
chưa biết diễn đạt sao cho mẹ hiểu mà không lo lắng, và cái cảm giác đứng giữa hai lựa chọn, một
bên an toàn, một bên còn dang dở, là một trong số đó.
Tôi không biết mình sẽ chọn con đường nào khi tốt nghiệp, nhưng ít nhất, lúc này, tôi biết mình
chưa sẵn sàng buông bỏ những đêm chạy xe kỳ lạ đó, dù chúng có làm tôi mệt mỏi tới đâu.
Xe buýt tới, tôi lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn garage khuất dần phía sau qua tấm
kính. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ quay lại đây, khoác lên mình bộ đồng phục xanh dương gọn gàng
đó, nhưng ngày đó chưa phải là hôm nay, và tôi cũng không chắc mình đã sẵn sàng để nó tới sớm hơn
những gì cuốn sổ của cha còn đang chờ tôi hoàn thành.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →