Quán chè đã gần đóng cửa, chỉ còn hai chiếc bàn chưa dọn, mấy chiếc ghế nhựa xếp gọn lên nhau ở
góc tường. My Lam ngồi lau bàn cuối cùng, thấy tôi ghé qua thì dừng tay, ngoắc tôi vào.
"Anh Kiệt, hôm nay em đóng cửa trễ, ngồi chơi chút được không? Bà chủ về trước rồi, em coi tiệm
tới lúc khoá cửa."
Tôi gật, ngồi xuống một trong hai chiếc bàn còn lại, My Lam pha cho tôi một ly nước mát, tự lấy
cho mình một ly khác, ngồi đối diện.
"Bữa nay có gì mới không anh? Chuyện cuốn sổ với cái đội gì đó của ba anh á." My Lam hỏi, mắt sáng
lên tò mò như mọi lần.
Tôi nhìn My Lam một lúc, cân nhắc. Suốt mấy tuần qua, tôi chỉ kể cho cô nghe từng mảnh nhỏ, chưa
bao giờ kể trọn vẹn. Nhưng đêm nay, không hiểu vì lý do gì, có lẽ vì đã quá mệt mỏi với việc mang
một mình cả câu chuyện, tôi quyết định sẽ kể hết.
"My Lam, anh kể em nghe hết luôn nha, không giấu nữa." Tôi nói, giọng nghiêm túc khác hẳn mọi khi.
My Lam ngồi thẳng lưng lại, đặt ly nước xuống, ra dấu sẵn sàng lắng nghe.
Tôi bắt đầu từ đêm đầu tiên, người đàn ông vẫy tay bên đường, địa chỉ không có trên Google Maps,
tới ông Nhiều, bà cụ lẫn trí nhớ, anh Hoà chạy đua với chuyến xe đò, chị Diệu Loan đi lại con đường
đưa con tới trường, cô Hạnh lấy lại cây đàn kỷ niệm, ông Được với câu chuyện tai nạn công trường
hai năm trước. Tôi kể về cuốn sổ tìm thấy trong tủ đồ của cha, về Đội Xe Đêm Chợ Bà, về những gì
chú Sáu Đờn đã hé lộ và những gì chú vẫn còn giấu.
My Lam lắng nghe không ngắt lời, thỉnh thoảng chỉ gật đầu hoặc khẽ "ồ" lên khi tôi kể tới một chi
tiết bất ngờ. Khi tôi kể xong, cả hai chúng tôi ngồi im lặng một lúc, tiếng quạt trần cũ kêu cọt
kẹt trên đầu là âm thanh duy nhất trong không gian yên tĩnh của quán.
"Vậy chớ có sợ không?" My Lam hỏi, rồi tự trả lời thay trước khi tôi kịp mở miệng. "Chắc không, tại
nghe anh kể, tự nhiên thấy... ấm á, kỳ ha."
Tôi bật cười nhẹ, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng, một cảm giác tôi chưa từng có kể từ ngày
tìm thấy cuốn sổ của cha.
"Ấm sao được, em không thấy ghê hả? Chuyện kiểu này nghe cũng phải rợn người chớ." Tôi hỏi, nửa
đùa nửa thật.
"Ghê thì có ghê chút, nhưng mà anh kể kiểu... giống như mấy người đó đều cần giúp đỡ thiệt sự vậy
đó, không phải kiểu ma quỷ hù doạ gì hết. Nghe thương nhiều hơn sợ." My Lam nói, giọng chân thành.
"Với lại, ba anh chắc là người tốt lắm, mới để lại cái gì đó ý nghĩa vậy cho anh tiếp tục."
Câu nói đó chạm vào một điều gì đó trong lòng tôi, một điều tôi chưa từng nghĩ theo hướng đó. Tôi
vẫn luôn coi cuốn sổ này như một gánh nặng, một bí ẩn cần giải mã, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới nó
như một món quà, dù là một món quà kỳ lạ và nặng nề.
"Cảm ơn em." Tôi nói, giọng thật lòng. "Cảm ơn vì đã nghe hết, không nghĩ anh khùng."
"Khùng gì đâu mà khùng." My Lam cười, đứng dậy dọn nốt mấy chiếc ly. "Bữa nào cần người đi cùng cứ
nói em nghen, dù chỉ để ngồi chờ ngoài xe cho có bạn cũng được."
Tôi gật, lòng ấm áp lạ thường, biết rằng từ đêm nay, tôi không còn phải mang cả câu chuyện này một
mình nữa, ít nhất là không hoàn toàn một mình như trước.
My Lam tắt hết đèn trong quán, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ ở quầy, rồi kéo cửa cuốn xuống, khoá
lại cẩn thận. Tôi đứng chờ, dắt xe ra sẵn, chuẩn bị chở cô về như thường lệ.
"Cảm ơn em nghen, thiệt đó." Tôi nói lại lần nữa khi cô leo lên xe, ngồi phía sau.
"Có gì đâu mà cảm ơn hoài, bạn bè mà anh." My Lam đáp, giọng nhẹ nhàng, tay vịn nhẹ vào vai tôi
khi xe bắt đầu lăn bánh, rời khỏi con đường vắng đã quen thuộc với cả hai chúng tôi sau bao nhiêu
đêm cùng nhau đi qua.
Trên đường về nhà My Lam, cả hai không nói gì nhiều, chỉ để gió đêm mát lùa qua, để sự im lặng đó
tồn tại một cách dễ chịu, khác hẳn những khoảng im lặng nặng nề tôi vẫn phải chịu đựng với chú Sáu
Đờn hay với chính những suy nghĩ của mình mỗi đêm khuya.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →