Đêm hôm sau, tôi tắt app như thường lệ, nhưng thay vì chạy thẳng về nhà, tôi lượn thêm vài vòng quanh khu vực chợ Bà Chiểu, chạy chậm rãi qua từng con đường tôi đã đi qua trong những cuốc ẩn trước, mắt liên tục quét sang hai bên lề đường.
Không có ai vẫy tay cả.
Cả tuần nay tôi bận rộn với đủ thứ chuyện, bài tập lớn môn Động Cơ Đốt Trong cần nộp cuối tuần, ca phụ ở tiệm chú Sáu Đờn dồn lại nhiều hơn vì có khách hẹn gấp, cuộc trò chuyện dài với My Lam đêm hôm trước vẫn còn để lại dư âm ấm áp trong lòng. Giữa tất cả những điều đó, tôi nhận ra mình đã quen với nhịp điệu có một cuốc ẩn xen vào mỗi vài đêm, tới mức một đêm không có gì xảy ra lại khiến tôi cảm thấy hụt hẫng thay vì nhẹ nhõm.
Tôi chạy qua đường Bạch Đằng, qua khúc đường Nguyễn Xí, vòng lại đường Lê Quang Định, mỗi lần qua một khúc đường quen thuộc, tôi đều giảm tốc độ, quan sát kỹ, hy vọng thấy một bóng người đứng ở lề trái, tay giơ ngang vai. Nhưng đường phố lúc này chỉ có vài người say xỉn lảo đảo về nhà, vài chiếc xe rác đang thu gom, không có gì khác thường.
Tôi dừng xe ở một góc ngã tư vắng, tắt máy, ngồi im một lúc, để tiếng động cơ nguội dần trong yên lặng. Có một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng tôi, một cảm giác tôi không ngờ mình sẽ có: sự thất vọng.
Tôi tự hỏi tại sao mình lại thất vọng. Đêm nay không có cuốc ẩn nghĩa là không ai cần được giúp đỡ khẩn cấp, nghĩa là tôi có thể về nhà sớm, ngủ đủ giấc, không phải đối diện với một câu chuyện buồn nào khác. Đó lẽ ra phải là một điều tốt, một sự nhẹ nhõm.
Nhưng tôi không cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy trống rỗng, như thể một phần thói quen mới của tôi vừa bị lấy đi đột ngột, để lại một khoảng trống không biết lấp đầy bằng gì.
Tôi ngồi trên xe, nhìn con đường vắng trước mặt, ánh đèn đường đổ những vệt sáng dài trên mặt nhựa ướt sương đêm. Tôi nghĩ tới sáu người tôi đã gặp, sáu câu chuyện đã nghe, và tự hỏi có phải mình đang tìm kiếm họ, hay đang tìm kiếm một điều gì đó khác, một điều nằm sâu hơn, gần với chính bản thân tôi hơn là với những khách ẩn đó.
"Mình đang tìm cái gì vậy?" Tôi tự hỏi thành lời, giọng mình vang lên lạ lẫm giữa không gian tĩnh lặng của con đường đêm khuya, đủ to để chính tôi cũng giật mình vì âm thanh của chính giọng nói mình phát ra giữa sự im lặng đó.
Không có câu trả lời nào tới ngay lập tức. Tôi ngồi thêm một lúc, để câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, không cố gắng trả lời nó bằng những lý do hời hợt như "tò mò" hay "muốn giúp người khác" mà tôi vẫn tự nhủ với mình suốt mấy tuần qua.
Có một điều gì đó lớn hơn đang diễn ra bên trong tôi, một điều tôi chưa đủ can đảm để đối diện thẳng thắn, nhưng tôi biết nó đang ở đó, chờ đợi, giống như cách những khách ẩn vẫn chờ đợi tôi xuất hiện mỗi đêm.
Tôi nhìn xuống túi áo khoác, nơi cây cờ-lê cũ của cha vẫn nằm yên, cạnh đó là cuốn sổ tay nhỏ tôi luôn mang theo từ ngày mua nó. Hai vật đó, một của cha, một của tôi, giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trang mỗi đêm, như thể chúng đang dần thay thế cho một điều gì đó tôi chưa từng có đủ can đảm gọi tên: sự hiện diện của người cha tôi đã mất.
Tôi rồ máy, chạy nốt quãng đường về nhà, tâm trí vẫn còn vướng lại câu hỏi chưa có lời giải đó, mang nó theo suốt cả quãng đường, vào tận trong giấc ngủ chập chờn đêm đó.
Nhà đã tắt hết đèn khi tôi về tới, chỉ còn ngọn đèn nhỏ trong bếp và phần cơm mẹ để phần như mọi tối. Tôi ăn qua loa vài miếng, không thấy đói dù cả buổi tối chưa ăn gì thêm ngoài ổ bánh mì trưa, rồi lặng lẽ về phòng, lấy cuốn sổ ra đọc lại vài trang cũ dưới ánh đèn bàn, cố tìm thêm một manh mối nào đó mình có thể đã bỏ sót, cho tới khi mắt mỏi rã rời mới chịu tắt đèn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →