Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, đầu óc còn nặng trĩu vì thiếu ngủ. Nhà vắng, mẹ đã ra chợ, Trâm còn đang ngủ, ánh nắng sớm chiếu xiên qua khe cửa sổ, rọi vào góc nhà nơi có một đôi dép tổ ong cũ vẫn nằm yên từ hai năm nay.
Tôi bước tới, ngồi thụp xuống trước đôi dép đó, không rõ vì sao mình lại làm vậy. Đó là đôi dép của cha, đế đã mòn lệch hẳn về một bên, quai dép sờn cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn hình dạng của một bàn chân đã từng mang nó suốt bao năm tháng. Mẹ chưa bao giờ vứt đi đôi dép đó, dù đã hai năm trôi qua, dù nó chỉ nằm im một góc nhà, không ai đụng tới, không ai giải thích lý do.
Tôi cầm đôi dép lên, cảm nhận trọng lượng nhẹ tênh của nó trong tay, thứ trọng lượng không tương xứng chút nào với sức nặng nó đang mang trong lòng tôi lúc này.
Tôi nghĩ tới câu hỏi mình đã tự đặt ra tối qua giữa con đường vắng: mình đang tìm cái gì vậy? Và lần đầu tiên, tôi cho phép mình trả lời thành thật, không né tránh, không nguỵ trang bằng những lý do nghe có vẻ hợp lý như "tò mò" hay "muốn giúp người khác" hay "muốn hiểu về Đội Xe Đêm".
Tôi không đang tìm một bí ẩn để giải mã. Tôi đang cố lấp đầy một khoảng trống đã tồn tại trong tôi suốt hai năm nay, khoảng trống mà cái chết của cha để lại, khoảng trống tôi chưa bao giờ thật sự đối diện, chỉ âm thầm né tránh bằng cách bận rộn với học hành, với chạy xe kiếm tiền, với việc làm người đàn ông trụ cột trong nhà thay cha.
Những cuốc xe ẩn này, mỗi đêm, mỗi câu chuyện, không chỉ đơn thuần là một bí ẩn kỳ lạ xảy đến với tôi. Chúng là một cách, có lẽ là cách duy nhất tôi có, để tôi được đi lại những con đường cha từng đi, được sống lại, dù chỉ là một phần rất nhỏ, những gì cha từng trải qua mỗi đêm suốt bao nhiêu năm trước khi tôi ra đời và cả sau đó, những năm tháng tôi chưa từng biết tới.
Tôi đang cố tìm lại cha, bằng cách trở thành một phần của điều cha từng là.
Tôi nhớ lại đám tang hai năm trước, cái ngày tôi mười tám tuổi phải đứng ra lo liệu nhiều việc thay mẹ vì bà quá suy sụp để tự mình làm được. Tôi nhớ mình đã không khóc trong suốt ba ngày tang lễ, không phải vì không đau, mà vì tôi nghĩ mình cần phải mạnh mẽ, cần phải là chỗ dựa cho mẹ và Trâm. Nỗi đau đó, tôi chưa bao giờ thật sự cho nó một lối thoát, chỉ nhét nó vào một góc sâu trong lòng, rồi lao vào học hành, vào công việc, coi như thế là đã đủ để vượt qua.
Nhận thức đó ập tới không phải như một tia chớp, mà chậm rãi, nặng nề, giống như cách nước ngấm dần vào một mảnh vải khô, từng chút một cho tới khi thấm đẫm hoàn toàn. Tôi ngồi đó, ôm đôi dép cũ trong lòng, để cho nhận thức đó lắng xuống, không vội vàng xua đuổi nó đi như tôi vẫn làm với mọi cảm xúc khó chịu khác suốt hai năm qua.
Tôi đặt đôi dép trở lại đúng vị trí cũ, đứng dậy, đi tới bàn học, lấy cuốn sổ tay của mình ra. Tôi mở tới một trang trống, cầm bút, và lần đầu tiên, tôi không viết về một khách ẩn nào cả. Tôi viết về chính mình.
Tôi tắt app, và tôi biết sẽ có người vẫy.
Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, nhận ra nó đúng theo một cách tôi chưa từng dám thừa nhận trước đây: tôi không còn ngạc nhiên mỗi khi có người đứng đợi ở lề đường nữa. Tôi đã quen với nó, đã chờ đợi nó, theo cách một người con vẫn chờ đợi được gần cha mình thêm một chút nữa, dù người cha đó đã không còn ở đây để chờ đợi cùng.
Tôi gấp cuốn sổ lại, ngồi lặng trong ánh sáng buổi sớm đang dần lan rộng khắp căn phòng, mang theo một sự thật vừa mới được gọi tên, nặng nề nhưng cũng nhẹ nhõm hơn hẳn so với việc cứ mãi giả vờ không biết nó tồn tại.
Tiếng Trâm trở mình bên phòng ngủ vọng sang, báo hiệu con bé sắp thức dậy. Tôi đứng lên, cất cuốn sổ vào cặp, lau vội khoé mắt bằng mu bàn tay, dù không chắc mình vừa khóc hay chỉ đơn giản là mỏi mắt vì thiếu ngủ. Tôi bước ra khỏi phòng, chuẩn bị một ngày mới như mọi ngày khác, nhưng mang theo mình một điều đã đổi khác hẳn: giờ đây, tôi không còn giả vờ với chính mình về lý do tôi tiếp tục chạy xe khuya nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →