🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bệnh viện nhỏ trên đường Nơ Trang Long đã đóng cổng chính, chỉ còn lối vào cấp cứu sáng đèn, vài bóng áo trắng qua lại vội vã. Tôi tắt app ở khúc đường gần đó sau ca làm tối, và khi quay đầu xe, thấy một người đàn ông đứng vẫy tay ở lề trái, mặc bộ đồ bệnh nhân mỏng, khoác thêm áo len bên ngoài.

"Con chở chú đi một chuyến được không? Chú xin phép ra ngoài chút, sáng sớm mai phải vô lại."

"Dạ được chú, chú đi đâu ạ?"

Ông đọc một địa chỉ, tôi bấm vào Maps theo phản xạ dù đã biết trước kết quả, màn hình vẫn hiện đúng dòng chữ quen thuộc: không tìm thấy địa điểm. Tôi gật, không hỏi thêm, chạy theo hướng ông chỉ.

"Chú sắp mổ tim sáng mai." Ông nói, giọng bình thản đến lạ, như đang kể chuyện của một người khác. "Bác sĩ nói ca này rủi ro không nhỏ, tuổi chú lớn rồi, tim lại yếu sẵn."

Tôi im lặng, không biết đáp lại sao cho phải, chỉ giữ tay lái vững vàng, chạy chậm rãi qua từng khúc đường. Tôi nghĩ tới cha, tới cái chết đột ngột không kịp chuẩn bị trước của ông, khác hẳn hoàn cảnh của người đàn ông đang ngồi sau lưng tôi lúc này, người ít nhất còn có một đêm để làm điều mình cần làm trước khi bước vào một ca phẫu thuật đầy rủi ro.

"Chú không sợ chết đâu con, sợ nhất là chết mà còn nợ ai đó một lời chưa nói." Ông tiếp tục, giọng vẫn đều đều. "Tối nay chú muốn ghé thăm một người, chỉ nhìn thôi, không cần gặp mặt."

Chúng tôi tới một con đường nhỏ, yên tĩnh, hai bên là những căn nhà mái ngói cũ xen lẫn nhà xây mới. Ông chỉ tay về một căn nhà có ánh đèn vàng ấm hắt ra từ cửa sổ tầng trên, tiếng ti vi vọng khẽ ra ngoài.

"Dừng đây được rồi con."

Tôi dừng xe cách căn nhà một đoạn, đủ xa để không gây chú ý, đủ gần để nhìn rõ. Ông xuống xe, đứng lặng nhìn về phía cửa sổ sáng đèn đó rất lâu, hai tay đút túi áo len, dáng đứng thẳng nhưng có gì đó rất mong manh.

"Đó là nhà người yêu cũ của chú, hồi trẻ." Ông nói, dù tôi không hỏi. "Tụi chú thương nhau dữ lắm, mà rồi gia đình hai bên không đồng ý, chú với cổ mỗi người một ngả. Cổ giờ có gia đình riêng, con cháu đề huề, sống ngay chỗ này mấy chục năm nay."

"Chú không định gặp cổ hả?"

"Không." Ông lắc đầu, giọng chắc chắn. "Gặp làm gì, cổ có cuộc sống của cổ rồi, chú xuất hiện chỉ thêm phiền phức, thêm xáo trộn không cần thiết. Chú chỉ cần nhìn thấy cổ vẫn bình yên vậy thôi, là đủ."

Ông đứng thêm một lúc, ánh đèn từ cửa sổ hắt lên khuôn mặt ông những vệt sáng nhẹ, rồi ông quay lại, bước về phía xe, chậm rãi.

"Vậy là đủ, chú không cần gõ cửa đâu con." Ông nói, giọng nhẹ nhõm hơn hẳn lúc nãy, như vừa trút được một điều gì đó đè nặng suốt nhiều năm.

Tôi chở ông quay lại bệnh viện, cả quãng đường về ông không nói thêm gì, chỉ ngồi im, thỉnh thoảng thở dài nhẹ, những hơi thở dài không mang vẻ tiếc nuối mà mang vẻ bình yên, thứ bình yên của một người vừa hoàn thành xong một việc đã treo lại trong lòng suốt mấy chục năm.

Tới cổng bệnh viện, ông xuống xe, dúi tiền vào tay tôi, siết chặt tay tôi một cái thật lâu.

"Cảm ơn con nghen. Mai dù có ra sao, chú cũng thấy nhẹ lòng rồi."

Tôi nhìn ông bước qua cổng bệnh viện, dáng đi chậm nhưng vững, khuất dần vào trong ánh đèn sáng trắng của khu cấp cứu, mang theo một câu chuyện tình yêu dang dở đã được khép lại theo cách riêng của nó, không cần một cái kết trọn vẹn, chỉ cần một lần được nhìn thấy là đủ.

Tôi ngồi lại trên xe một lúc trước cổng bệnh viện, nhìn ánh đèn khu cấp cứu, tự hỏi liệu ngày mai ca phẫu thuật của ông có thành công hay không, và nếu không, liệu ông có ra đi với lòng nhẹ nhõm như tối nay, hay nỗi sợ sẽ quay lại ngay khi cánh cửa phòng mổ đóng lại sau lưng ông. Tôi không có câu trả lời, chỉ biết rồ máy, chạy về nhà, mang theo câu chuyện của ông như một lời nhắc nhở về việc đừng để bất cứ điều gì quan trọng bị bỏ lại dang dở quá lâu.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →