🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Bảy, ánh nắng chiếu thẳng qua cửa sổ phòng tôi, đủ sáng để đọc rõ từng nét chữ nhỏ trong cuốn sổ của cha mà không cần bật đèn bàn. Tôi ngồi xếp bằng trên giường, lật lại từng trang một cách chậm rãi hơn những lần trước, cố đọc kỹ từng chi tiết nhỏ tôi có thể đã bỏ sót.

Ở khoảng giữa cuốn sổ, tôi bắt đầu để ý một chi tiết lặp lại: bên cạnh vài địa chỉ, cha có ghi thêm một chữ viết tắt nhỏ, "C.", kèm theo một cụm từ ngắn "hỏi C. trước" hoặc "C. dẫn đường". Tôi lật tìm thêm, đếm được tất cả bảy lần chữ "C." xuất hiện, rải rác trong khoảng giữa cuốn sổ, không có ở những trang đầu, cũng không có ở những trang cuối.

Tôi ngồi thẳng dậy, lấy tờ giấy nháp mình vẫn dùng để ghi chú, viết lại chữ "C." to giữa trang, khoanh tròn nó lại. Trong đầu tôi lập tức hiện lên câu trả lời của mẹ hôm trước: "hình như có ông tên Cẩn gì đó."

Tôi đối chiếu lại, chữ "C." rất có thể là viết tắt của cái tên đó. Nếu đúng vậy, người này không chỉ là một người quen biết thoáng qua, mà có vẻ như từng đóng vai trò quan trọng, một người cha thường phải "hỏi trước" hoặc nhờ "dẫn đường" trong một khoảng thời gian nhất định của Đội Xe Đêm.

Tôi lật lại kỹ hơn những trang có chữ "C.", cố tìm thêm manh mối. Có một trang ghi "C. nói khu này đổi tên đường rồi, coi chừng lộn", một trang khác ghi "hỏi C. về nhà bà Năm Thoa trước khi đi" — những dòng chữ cho thấy người này am hiểu địa bàn tường tận, có lẽ còn hơn cả cha, một kiểu cố vấn thầm lặng đứng phía sau những chuyến xe.

Tôi mang cuốn sổ xuống, tìm chú Sáu Đờn đang sửa xe ở sân trước nhà, một khách quen ghé gửi xe sửa gấp buổi sáng.

"Chú Sáu, ông Cẩn chú nhắc bữa trước, giờ chú biết ổng ở đâu không?"

Chú Sáu ngừng tay, nhìn tôi một lúc, có vẻ ngạc nhiên vì tôi vẫn còn nhớ và truy đuổi manh mối đó.

"Ổng có tiệm photocopy nhỏ, gần trường con học đó, chú nhớ không lầm." Chú nói, giọng có phần dè dặt. "Mà con qua đó nói chuyện nhẹ nhàng thôi nghen, ổng với chú hồi đó không có... thuận lắm."

"Sao vậy chú? Hai người có mâu thuẫn gì hả?"

"Chuyện cũ rồi, hồi năm hai ngàn mười lăm, có lần tụi chú với ổng bất đồng ý kiến về chuyện có nên truyền lại cái Đội cho ai không, hay để nó tự tan theo thời cuộc. Chú với ổng cãi nhau một trận, từ đó bớt qua lại." Chú Sáu lắc đầu, có vẻ vẫn còn chút áy náy về chuyện cũ. "Nhưng ổng biết nhiều chuyện lắm, có khi còn biết nhiều hơn chú về giai đoạn sau này."

Tôi ghi lại địa chỉ tiệm photocopy chú Sáu mô tả, cảm ơn chú, rồi trở lại phòng, ngồi xuống bàn học, nhìn chữ "C." khoanh tròn trên tờ giấy nháp.

Tôi tự hỏi người đàn ông này trông ra sao, tính cách thế nào, và vì sao ông lại bất đồng với chú Sáu tới mức hai người gần như không còn qua lại. Có lẽ ông là kiểu người khó gần, hoặc có lẽ chỉ đơn giản là hai người có hai cách nhìn khác nhau về cùng một quá khứ, điều vẫn thường xảy ra giữa những người từng cùng nhau trải qua một giai đoạn khó khăn nhưng lại chọn hai hướng đi khác nhau sau đó.

Đây là lần đầu tiên tôi có một cái tên cụ thể, một địa điểm cụ thể, để tìm kiếm thay vì chỉ chờ đợi những cuốc ẩn tự tìm đến mình mỗi đêm. Cảm giác chủ động này khác hẳn cảm giác bị động tôi đã quen suốt mấy tuần qua, và nó mang tới một luồng sinh khí mới cho cuộc tìm kiếm của tôi.

Tôi nhìn đồng hồ, còn cả một ngày cuối tuần trước mặt. Tôi quyết định sẽ ghé tiệm photocopy đó ngay chiều nay, trước khi nỗi sợ hãi hay sự do dự có cơ hội thay đổi ý định của mình.

Tôi thay đồ, cất cuốn sổ cẩn thận vào cặp, dặn mẹ mình đi công chuyện với bạn học một lúc. Trên đường ra khỏi nhà, tôi đi ngang tiệm chú Sáu lần nữa, thấy chú vẫn đang cặm cụi với chiếc xe khách gửi sửa, không ngẩng lên, nhưng tôi biết chú đã nghe rõ tiếng xe tôi chạy ngang, và có lẽ, chú cũng đang hồi hộp không kém gì tôi về cuộc gặp gỡ sắp tới với người đàn ông tên Cẩn.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →