🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chủ Nhật, My Lam nghỉ làm, chúng tôi hẹn nhau ở một quán nước nhỏ gần công viên, không phải ca làm, không phải cuốc xe đêm, chỉ đơn giản là hai đứa bạn ngồi trò chuyện vào một buổi tối rảnh rỗi hiếm hoi.

"Rồi sao, anh tìm được ông Cẩn chưa?" My Lam hỏi ngay khi vừa ngồi xuống, rõ ràng vẫn còn nhớ câu chuyện tôi đã kể tuần trước.

"Chưa, mai anh mới định qua tiệm ổng. Bữa nay anh mới tìm ra manh mối thôi." Tôi đáp, rồi kể chi tiết về chữ "C." trong cuốn sổ, về việc chú Sáu tiết lộ đó có thể là ông Cẩn, về mâu thuẫn cũ giữa hai người.

My Lam nghe chăm chú, thỉnh thoảng xen vào vài câu hỏi thông minh mà tôi chưa từng nghĩ tới, như việc tại sao chỉ có bảy lần chữ "C." xuất hiện trong khi cuốn sổ có hơn năm mươi trang, hay việc liệu ông Cẩn có còn giữ liên lạc với những thành viên khác của Đội Xe Đêm không.

"Ủa mà sao ông Cẩn với chú Sáu lại mâu thuẫn dữ vậy anh biết không?" My Lam hỏi thêm, tay khuấy nhẹ ly nước mía trước mặt.

"Chú Sáu nói hồi đó hai người bất đồng ý kiến chuyện có nên truyền lại cái Đội cho ai không, hay để nó tự tan luôn. Chắc mỗi người có lý riêng, mà chú Sáu không nói rõ hơn." Tôi đáp, cố nhớ lại chính xác lời chú Sáu đã kể.

"Nghe giống kiểu hai ông già cãi nhau chuyện quan điểm sống ấy anh ha." My Lam cười, cố làm nhẹ bớt không khí có phần nghiêm trọng của câu chuyện.

"Em nghĩ đó là câu hỏi hay đó." Tôi thừa nhận, có phần ngạc nhiên trước sự sắc bén của My Lam. "Anh chưa nghĩ tới việc đó."

"Vậy mai em đi cùng anh nha?" My Lam đề nghị, giọng hào hứng. "Có thêm người, lỡ ổng khó tính quá còn có em phụ nói chuyện."

Tôi ngồi im một lúc, cân nhắc. Một phần trong tôi muốn gật đầu ngay, muốn có My Lam bên cạnh trong cuộc gặp gỡ có thể quan trọng này. Nhưng một phần khác, phần tôi mới nhận ra rõ ràng hơn từ sau buổi sáng ngồi với đôi dép cũ của cha, hiểu rằng đây là hành trình tôi cần tự mình đi qua, ít nhất là những bước đầu tiên.

"Cảm ơn em, nhưng anh nghĩ lần này anh nên đi một mình." Tôi nói, cố giải thích rõ hơn khi thấy vẻ mặt hơi hụt hẫng của My Lam. "Không phải anh không muốn em đi cùng, chỉ là... anh nghĩ đây là chuyện của anh với ba, anh cần tự mình đối diện trước, rồi sau này có gì anh sẽ kể em nghe hết."

Tôi cố tìm thêm lời giải thích, sợ My Lam hiểu lầm mình đang đẩy cô ra xa sau khi vừa mới kể hết mọi chuyện tuần trước. "Với lại, ông Cẩn với chú Sáu không thuận nhau, chú Sáu dặn anh nói chuyện nhẹ nhàng, đi đông người quá chắc ổng cảnh giác, khó nói chuyện thiệt lòng được."

My Lam gật đầu, vẻ mặt dịu lại, có vẻ hiểu được lý do đằng sau quyết định đó.

"Ừ, em hiểu mà. Vậy anh cứ đi, có gì nhắn em biết là được rồi." My Lam nói, rồi với tay nắm lấy tay tôi trên bàn một giây ngắn ngủi, một cử chỉ bất ngờ khiến tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. "Vậy thì anh nhớ nhắn tin cho em biết anh về tới nhà an toàn nghen."

"Ừ, anh nhớ." Tôi đáp, cảm nhận rõ hơi ấm còn vương lại trên tay mình sau khi My Lam đã rút tay về.

Chúng tôi ngồi nói chuyện thêm một lúc, chuyển sang những chủ đề nhẹ nhàng hơn, về bộ phim My Lam mới xem, về kỳ thi cuối kỳ sắp tới của cả hai. Không khí giữa chúng tôi có gì đó khác hơn mọi lần trước, một sự gần gũi mới mẻ mà cả hai đều cảm nhận được nhưng chưa ai nói thành lời.

Khi chia tay, My Lam đứng nhìn theo tôi rời đi một lúc lâu, và trong gương chiếu hậu, tôi vẫn còn thấy bóng dáng cô đứng đó cho tới khi tôi rẽ khuất ở góc đường, mang theo một cảm giác ấm áp lạ thường len lỏi trong lòng suốt cả quãng đường về nhà.

Tôi về tới nhà, nhắn ngay cho My Lam một tin báo đã an toàn như đã hứa, và chưa đầy một phút sau, cô nhắn lại một dòng ngắn kèm biểu tượng cười, đủ để tôi mỉm cười một mình trong phòng trước khi đặt điện thoại xuống, chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ quan trọng đang chờ đợi vào ngày mai.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →