Tiệm photocopy nhỏ nằm lọt giữa hai cửa hàng văn phòng phẩm lớn hơn, biển hiệu đã cũ, chữ "Photocopy - In ấn - Đóng gáy" phai màu một nửa. Bên trong, giấy tờ chất đống ngay ngắn trên kệ, mùi mực in đặc trưng lan toả khắp không gian chật hẹp.
Tôi đứng ngoài cửa một lúc, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào. Một người đàn ông lớn tuổi ngồi sau quầy, đeo kính lão gọng đen, đang cặm cụi sắp xếp một chồng tài liệu vừa in xong.
"Con cần photo gì không?" Ông hỏi, không ngẩng đầu lên, giọng đều đều như đã lặp lại câu đó hàng trăm lần mỗi ngày.
"Dạ, con không cần photo gì hết chú." Tôi nói, giọng hơi run. "Con là con của chú Ba Thà, hồi xưa chú có ở trong Đội Xe Đêm Chợ Bà."
Ông ngẩng phắt lên, tay vẫn giữ nguyên chồng giấy, ánh mắt qua tròng kính lão nhìn tôi chằm chằm, sự sững sờ hiện rõ trên khuôn mặt đầy nếp nhăn.
"Con của... thằng Thà?" Ông hỏi lại, giọng như không tin vào tai mình.
"Dạ, con là Kiệt."
Ông đặt chồng giấy xuống, tháo kính lão ra lau, dù kính không hề bẩn, một động tác rõ ràng chỉ để có thời gian trấn tĩnh lại.
"Con vô đây đi, ngồi đi." Ông ra hiệu về phía một chiếc ghế nhựa nhỏ đặt cạnh quầy, giọng đã bớt căng thẳng hơn nhưng vẫn còn dè dặt rõ rệt.
Tôi ngồi xuống, cảm nhận ánh mắt ông vẫn đang quan sát tôi kỹ lưỡng, như đang so sánh gương mặt tôi với một ký ức nào đó ông còn giữ trong đầu.
"Con giống ba con y chang, nhất là cái cằm." Ông nói, giọng trầm xuống. "Mà con tìm chú làm gì?"
Tôi kể ngắn gọn về cuốn sổ tìm thấy trong tủ đồ của cha, về chữ "C." xuất hiện nhiều lần, về những cuốc xe kỳ lạ tôi đã trải qua suốt mấy tuần nay. Tôi cố kể thật thà, không giấu diếm, hy vọng sự chân thành sẽ giúp ông tin tưởng tôi hơn.
Ông ngồi im lặng nghe hết, gương mặt không lộ rõ cảm xúc, chỉ thỉnh thoảng gật đầu nhẹ. Khi tôi kể xong, ông vẫn ngồi im một lúc lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt quầy, một thói quen suy nghĩ của riêng ông.
"Con biết chú đang nghĩ gì không?" Ông hỏi, giọng thận trọng. "Chú đang nghĩ, không biết con qua đây tìm chú vì thật lòng muốn biết chuyện cũ, hay chỉ vì tò mò nhất thời, rồi mai mốt lại đem chuyện này lên mạng xã hội câu view, biến nó thành trò mê tín nhảm nhí gì đó."
"Con không có ý đó đâu chú." Tôi vội nói, hơi bối rối trước sự nghi ngờ thẳng thắn đó.
"Chú tin con không có ý đó thật, nhưng chú cũng cần thời gian để chắc chắn." Ông nói, giọng dịu lại một chút nhưng vẫn giữ khoảng cách rõ ràng. "Chuyện này, chú giữ kỹ mấy chục năm nay, không phải để đem ra làm trò cười cho thiên hạ đâu."
"Con hiểu mà chú, con không dám làm vậy đâu."
Ông nhìn tôi thêm một lúc, rồi thở dài, có vẻ như đang cân nhắc điều gì đó trong lòng.
"Tao chưa biết mày là loại người gì, để tao coi đã." Ông nói, chuyển sang xưng hô suồng sã hơn, dấu hiệu ông đã bớt phần dè chừng ban đầu. "Con để lại số điện thoại đi, khi nào chú sẵn sàng, chú gọi con."
Tôi viết số điện thoại lên một mảnh giấy nhỏ, đưa cho ông, lòng vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp. Ông cầm lấy, gấp gọn, bỏ vào túi áo ngực, không hứa hẹn thêm gì cụ thể, nhưng ánh mắt ông khi tiễn tôi ra cửa đã bớt đi phần cảnh giác so với lúc tôi mới bước vào.
Trước khi tôi dắt xe đi, ông gọi giật lại một câu, giọng đột nhiên nhỏ hẳn.
"Ba con... mất có đau đớn lắm không con?"
Câu hỏi bất ngờ khiến tôi khựng lại. Tôi nghĩ tới lời kể của mẹ, của chú Sáu, về cái chết nhanh chóng, không kịp trở tay của cha.
"Dạ, nghe nói xảy ra nhanh lắm chú, chắc ba không kịp đau." Tôi đáp, giọng nghẹn lại dù đã cố giữ bình tĩnh.
Ông gật đầu, không nói thêm gì, chỉ quay người vào trong, nhưng tôi kịp thấy vai ông hơi run trước khi cánh cửa kính khép lại giữa chúng tôi.
Tôi đứng lặng ngoài vỉa hè một lúc, nhìn qua lớp kính mờ hơi vào trong tiệm, thấy bóng ông ngồi lại sau quầy, không cầm chồng giấy lên làm tiếp như lúc trước, chỉ ngồi im, hai tay đặt trên mặt bàn. Câu hỏi ông vừa buột miệng hỏi không giống câu hỏi của một người quen biết thoáng qua, nó mang một sức nặng của một ai đó từng gắn bó rất sâu với cha, sâu hơn nhiều những gì tôi đã hình dung trước khi bước vào tiệm này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 35 →