🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một tuần trôi qua kể từ buổi gặp ông Cẩn, không có tin tức gì. Tôi vẫn giữ lịch sinh hoạt bình thường: sáng đi học, chiều phụ mẹ ở chợ hoặc phụ chú Sáu Đờn sửa xe, tối chạy "ĐI NGAY" tới giờ quen thuộc rồi tắt app, chờ xem đêm nay có cuốc ẩn nào không.

Cả tuần đó không có cuốc ẩn nào xuất hiện, một khoảng lặng dài bất thường so với nhịp độ vài đêm lại có một lần tôi đã quen suốt mấy tuần trước. Tôi không biết nên coi đó là điều may mắn hay là một dấu hiệu đáng lo, chỉ biết mỗi đêm về nhà tay không, lòng tôi vừa nhẹ nhõm vừa có chút hụt hẫng lạ lùng.

"Con dạo này coi bộ khoẻ hơn hen, ăn cơm cũng nhiều hơn." Mẹ nhận xét trong bữa cơm tối thứ Năm, gắp thêm cho tôi một miếng thịt kho.

"Dạ, chắc do con ngủ đủ giấc hơn." Tôi đáp, không hoàn toàn nói dối, vì đúng là cả tuần này tôi ngủ nhiều hơn hẳn nhờ không có cuốc ẩn nào làm phiền giấc ngủ.

Mẹ gật đầu, có vẻ hài lòng, không hỏi thêm gì. Trâm ngồi cạnh, vừa ăn vừa kể chuyện trường lớp, không khí bữa cơm ấm cúng hơn hẳn những tuần trước, khi tôi luôn về trễ và mang theo vẻ mệt mỏi không giấu được.

Chiều thứ Bảy, tôi tới tiệm chú Sáu Đờn như thường lệ, phụ chú sửa mấy chiếc xe khách gửi. Chú nhìn tôi, có vẻ cũng nhận ra tôi có phần thư thái hơn.

"Ông Cẩn chưa gọi lại hả con?" Chú hỏi, tay vẫn thoăn thoắt với công việc.

"Dạ chưa chú, chắc ổng còn cân nhắc." Tôi đáp, cố không để lộ sự sốt ruột đang âm ỉ trong lòng.

"Từ từ đi con, ổng là người cẩn thận, không phải kiểu dễ tin người." Chú Sáu an ủi, giọng có vẻ hiểu rõ tính cách của người bạn cũ. "Ổng mà đã quyết gọi lại, chắc chắn sẽ có chuyện quan trọng để kể."

Tôi gật, tiếp tục công việc, cố gạt bớt sự nôn nóng sang một bên, tập trung vào việc trước mắt. Buổi chiều trôi qua với những công việc quen thuộc, tiếng máy nén khí, tiếng cọ rửa vành xe, tiếng radio phát bản tin thời sự.

Tối đó, sau khi ăn cơm, tôi ngồi vào bàn học ôn bài chuẩn bị cho một bài kiểm tra nhỏ tuần sau, điện thoại đặt cạnh, màn hình tối đen im lìm suốt cả buổi tối. Trâm thỉnh thoảng chạy qua phòng hỏi bài toán khó, tôi giảng cho nó vài phút rồi lại quay về với sách vở của mình, cố giữ nhịp sinh hoạt bình thường dù trong lòng vẫn thấp thỏm chờ đợi.

Gần mười giờ, khi tôi đã gần hoàn thành bài tập, điện thoại bỗng sáng lên, một tin nhắn tới từ một số lạ, không lưu tên trong danh bạ.

Tôi mở ra, tim đập nhanh hơn khi đọc nội dung: "Thứ Bảy, 3 giờ chiều, quán cũ."

Không có lời chào, không có ký tên, chỉ vỏn vẹn một dòng ngắn gọn như vậy. Tôi nhìn số điện thoại, không nhận ra, nhưng bản năng mách bảo tôi đây chính là tin nhắn tôi đã chờ đợi suốt cả tuần qua.

Tôi không biết "quán cũ" là quán nào, không có địa chỉ cụ thể nào kèm theo. Tôi bấm máy gọi ngay cho chú Sáu Đờn, dù đã hơi khuya.

"Chú Sáu, ông Cẩn mới nhắn con, hẹn thứ Bảy ba giờ chiều ở 'quán cũ', chú biết quán nào không?"

Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi chú Sáu bật cười khẽ, tiếng cười đầu tiên tôi nghe được từ chú trong suốt câu chuyện dài này.

"Quán cà phê Bà Sáu Tình gần chợ đó con, hồi xưa cả Đội hay tụ họp ở đó uống trà, bàn chuyện. Quán vẫn còn, con cháu bả bán lại, đổi tên khác rồi, nhưng dân cũ vẫn quen miệng gọi vậy."

Tôi cảm ơn chú, cúp máy, ghi lại tên quán vào một góc giấy nháp, lòng vừa hồi hộp vừa tràn đầy hy vọng, chờ đợi ngày thứ Bảy sắp tới với một sự háo hức tôi chưa từng có trước đây.

Tôi nằm xuống, cầm điện thoại đọc lại tin nhắn một lần nữa trước khi tắt màn hình. Bốn ngày nữa là tới thứ Bảy, một khoảng thời gian không dài, nhưng với tôi lúc này, nó dài như cả một học kỳ. Tôi nhắn cho My Lam một dòng ngắn báo tin vui, và ngay lập tức nhận được một tràng tin nhắn chúc mừng cùng vài biểu tượng cảm xúc hào hứng, đủ để tôi mỉm cười một mình trong bóng tối căn phòng.

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →