Sau giờ học thứ Sáu, Vũ chặn tôi ngay cổng trường, gương mặt nghiêm túc khác hẳn mọi khi, tay không cầm cây bút bi quen thuộc như thường lệ.
"Kiệt, mày rảnh không, tao có chuyện nói." Vũ nói, giọng cứng cỏi hơn hẳn bình thường.
Chúng tôi ghé một quán nước gần trường, ngồi xuống bàn khuất trong góc, xa những nhóm học sinh khác đang ồn ào bàn tán chuyện thi cử. Vũ gọi hai ly trà đá, không nói gì cho tới khi cả hai ly đã được đặt xuống bàn, đá lạnh va vào nhau kêu lách cách trong không khí căng thẳng.
"Tao theo dõi mày mấy đêm nay." Vũ nói thẳng, không vòng vo. "Tao thấy mày gặp người lạ giữa đêm khuya, có bữa là ông già, có bữa là bà cụ, đủ kiểu người. Mày làm cái gì vậy Kiệt?"
Tôi sững người, không ngờ Vũ lại đi xa tới mức âm thầm theo dõi tôi. Một cảm giác vừa tức giận vừa lo lắng dâng lên trong lòng.
"Mày theo dõi tao hả?" Tôi hỏi, giọng có phần gay gắt.
"Tao lo cho mày, tao mới làm vậy." Vũ đáp, không hề nao núng trước phản ứng của tôi. "Mày nghĩ tao thích làm vậy lắm hả? Tao cũng mệt mỏi, cũng mất ngủ theo mày mấy đêm liền đó. Ba đêm rồi tao thức tới hai giờ sáng, sáng ra học hành uể oải, mẹ tao còn tưởng tao học hành gì mà kiệt sức vậy."
Tôi im lặng, cơn giận dần dịu xuống khi nhận ra sự chân thành đằng sau hành động của Vũ, dù cách làm đó có phần thái quá. Tôi hình dung cảnh Vũ âm thầm chạy xe theo sau tôi giữa đêm khuya, cố giữ khoảng cách đủ xa để không bị phát hiện, tim chắc cũng đập thình thịch không kém gì tôi mỗi lần gặp một khách ẩn mới, và tôi cảm thấy vừa cảm động vừa áy náy vì đã để bạn mình phải lo lắng tới mức đó.
"Tao nghĩ mày đang dính vào chuyện gì đó nguy hiểm." Vũ tiếp tục, giọng nghiêm trọng. "Có thể mấy người đó lừa mày, hoặc tệ hơn, mày đang bị lợi dụng làm chuyện gì đó phạm pháp mà không biết. Tao nghĩ mình nên báo công an khu vực, để họ điều tra cho chắc."
"Không được!" Tôi bật thốt lên, giọng lớn hơn dự định, khiến vài người ở bàn bên cạnh liếc nhìn. "Mày không hiểu chuyện gì đâu, đừng có báo công an."
"Vậy thì mày giải thích cho tao hiểu đi!" Vũ cũng lớn tiếng không kém, sự bức xúc dồn nén bấy lâu giờ bung ra. "Mày cứ giấu, cứ giấu hoài, bạn bè gì mà giấu nhau kỹ vậy? Tao là bạn thân mày từ lớp sáu, mày còn không tin tao nổi hả?"
Câu hỏi đó như một nhát dao, chạm đúng vào nỗi day dứt tôi đã mang suốt mấy tuần qua. Tôi mở miệng, định giải thích, nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu, làm sao để một câu chuyện về cuốc xe ẩn, về Đội Xe Đêm, về cuốn sổ của cha, nghe không giống như một câu chuyện hoang đường.
"Chuyện phức tạp lắm Vũ, tao chưa kể được, không phải vì không tin mày." Tôi cố giải thích, nhưng lời nói ra nghe yếu ớt ngay cả với chính tôi.
"Không tin thì là cái gì?" Vũ đứng bật dậy, đẩy ghế ra sau, giọng nghẹn lại vì tức giận lẫn thất vọng. "Thôi được rồi, mày tự lo thân mày đi, tao hết biết rồi."
Vũ quay lưng bỏ đi, bước chân dứt khoát, không ngoái lại. Tôi ngồi lại một mình bên hai ly trà đá, một ly đã cạn quá nửa, một ly vẫn còn nguyên, cảm giác trống rỗng và tội lỗi lan toả khắp lồng ngực.
Tôi biết mình vừa đẩy người bạn thân nhất của mình ra xa, chỉ vì không đủ can đảm để tin tưởng hoàn toàn, hoặc có lẽ, vì tôi cũng chưa đủ can đảm để tự mình đối diện với toàn bộ câu chuyện, chứ đừng nói tới việc giải thích nó cho người khác nghe mà không nghe như một lời nói dối vụng về.
Suốt mấy ngày sau đó, Vũ không nói chuyện với tôi, kể cả trong giờ học, chúng tôi ngồi cạnh nhau như mọi khi nhưng không trao đổi một câu nào ngoài những việc bắt buộc phải phối hợp trong giờ thực hành. Khoảng cách đó, dù chỉ là một khoảng lặng, lại khiến tôi cảm thấy nặng nề hơn bất kỳ cuốc ẩn khó khăn nào tôi từng trải qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →