Công viên nhỏ trên đường Lê Quang Định vắng người lúc mười một giờ hai mươi phút đêm, chỉ còn vài ghế đá dưới tán cây cổ thụ, ánh đèn công viên hắt xuống những vệt sáng mờ nhạt.
Tôi tắt app gần đó, và khi quay lại, thấy hai bóng người đứng cạnh nhau ở lề trái, một nam một nữ, tay nắm chặt tay nhau, dáng đứng sát vào nhau tới mức gần như không còn khoảng cách.
"Anh chở tụi em được không, hai người luôn?" Người con trai hỏi, giọng có chút ngập ngừng.
"Dạ được, hai anh chị lên xe đi."
Họ leo lên, cô gái ngồi giữa, ôm eo tôi, còn chàng trai ngồi sau cùng, tay vẫn không rời tay cô gái, bắc qua vai cô để nắm lấy.
"Tụi em muốn đi qua vài chỗ quen thuộc, anh cứ chạy chầm chậm giùm em." Chàng trai nói.
Tôi gật, rồ ga chạy chậm rãi theo hướng họ chỉ dẫn. Suốt quãng đường, họ không nói nhiều với tôi, chỉ thì thầm với nhau những câu chuyện tôi không nghe rõ, thỉnh thoảng có tiếng cười khẽ, thỉnh thoảng lại im lặng kéo dài.
Chúng tôi đi qua một quán cà phê nhỏ đã đóng cửa, cô gái chỉ tay, nói khẽ "chỗ mình gặp lần đầu đó". Qua một rạp chiếu phim, chàng trai nói "hồi đó coi phim này xong về hai đứa cãi nhau, nhớ không". Qua một cây cầu bộ hành nhỏ, cả hai cùng im lặng một lúc lâu, không ai nói gì.
Tôi lái xe chậm rãi, im lặng, để họ có không gian riêng với những ký ức đang lần lượt hiện về qua từng khúc đường. Tôi nghĩ tới sáu năm yêu nhau họ vừa nhắc, quãng thời gian dài hơn cả những gì tôi từng trải nghiệm trong bất kỳ mối quan hệ nào của mình, và tự hỏi cảm giác phải buông tay một điều đã gắn bó lâu tới vậy sẽ nặng nề tới mức nào.
"Anh Sang được công ty cử đi Nhật làm việc năm năm, bay tuần sau." Cô gái đột nhiên lên tiếng, nói với tôi nhưng dường như cũng đang nói cho chính mình nghe. "Tụi em yêu nhau sáu năm rồi, mà năm năm xa cách này dài quá, khó mà giữ được, nên quyết định chia tay trước khi ảnh đi, đỡ dằn vặt nhau."
"Kỳ nói vậy chớ tao cũng đâu có muốn." Chàng trai tên Sang nói, giọng nghẹn lại. "Nhưng đúng là năm năm dài thiệt, không công bằng nếu bắt em chờ."
Tôi im lặng, không biết nên nói gì, chỉ tập trung lái xe, để hai người tiếp tục cuộc trò chuyện dang dở của họ.
Chúng tôi tới điểm cuối cùng, một bờ kè nhỏ ven sông, nơi có thể nhìn thấy ánh đèn thành phố phản chiếu lung linh trên mặt nước. Cả hai xuống xe, đứng cạnh nhau nhìn ra dòng sông một lúc lâu, gió đêm thổi nhẹ làm tóc cô gái bay loà xoà, chàng trai đưa tay vén lại, một cử chỉ quen thuộc của những người đã ở bên nhau đủ lâu để mọi hành động đều trở nên tự nhiên không cần suy nghĩ.
Rồi họ quay sang nhau, ôm chặt lấy nhau, một cái ôm kéo dài, không ai nói thêm lời nào, không ai khóc thành tiếng, chỉ có sự im lặng nặng nề nhưng đầy trân trọng của hai người đang cố ghi nhớ cảm giác này lần cuối cùng.
Tôi quay xe đi trước, không đợi họ kết thúc cái ôm đó, cảm thấy mình không nên chứng kiến trọn vẹn khoảnh khắc riêng tư ấy. Trong gương chiếu hậu, tôi thoáng thấy hai bóng người vẫn còn ôm nhau bên bờ kè, ánh đèn thành phố nhấp nháy phía sau lưng họ như một phông nền lặng lẽ cho một câu chuyện tình yêu đang khép lại theo cách trưởng thành nhất có thể.
Tôi chạy xe về nhà trong đêm, lòng nặng trĩu một nỗi buồn không thuộc về mình, nhưng cũng thấm thía một điều: đôi khi, yêu thương ai đó đủ nhiều nghĩa là biết buông tay đúng lúc, trước khi tình yêu đó biến thành gánh nặng cho cả hai người.
Về tới nhà, tôi lấy cuốn sổ ra, nhưng lại không viết gì, chỉ ngồi cầm bút một lúc lâu. Có những cuốc xe không cần ghi lại bằng chữ, vì chúng đã tự khắc sâu vào trí nhớ theo một cách khác, không cần tới giấy mực để không bị quên lãng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →