🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê Bà Sáu Tình nằm khuất trong một con hẻm nhỏ gần chợ, bàn ghế gỗ cũ kỹ, tường ám khói thuốc lâu năm dù giờ đã cấm hút thuốc trong quán. Tôi tới đúng ba giờ chiều thứ Bảy như hẹn, thấy ông Cẩn đã ngồi sẵn ở một bàn trong góc, một ly cà phê đen đặt trước mặt.

"Ngồi đi con." Ông ra hiệu, giọng đã thân thiện hơn hẳn lần gặp đầu tiên.

Tôi ngồi xuống, gọi một ly trà đá, chờ ông mở lời trước.

"Chú suy nghĩ cả tuần nay." Ông bắt đầu, giọng chậm rãi. "Chú tin con không có ý xấu, với lại, chuyện này giữ hoài trong lòng chú cũng mệt. Tới tuổi chú rồi, không biết sống được bao lâu nữa, để chuyện này mất theo chú cũng uổng."

Tôi ngồi im, chờ đợi, không dám ngắt lời.

"Đội Xe Đêm Chợ Bà thành lập năm một chín tám lăm, do ông Tư Lành đứng đầu. Chú gia nhập năm chín tám, lúc đó chú ba mươi lăm tuổi, là người vô sau cùng trong nhóm." Ông kể, giọng đều đều như một người đã kể lại câu chuyện này nhiều lần trong đầu, dù chưa từng nói ra thành lời với ai suốt nhiều năm.

"Luật của Đội là gì vậy chú?" Tôi hỏi, dù đã biết một phần từ chú Sáu Đờn, nhưng muốn nghe thêm góc nhìn khác.

"Cuốc không tính tiền. Gặp ai chưa xong việc, cần gấp, thì chở, không hỏi, không lấy công, chỉ nhận tiền xăng." Ông nhấp một ngụm cà phê. "Nghe đơn giản vậy thôi, mà giữ được cái luật đó không dễ đâu con, đói bụng, mệt mỏi, vẫn phải ráng chở, không được từ chối khi đã nhận ra đúng người."

Tôi gật, ghi nhớ từng chi tiết, so sánh với những gì chú Sáu đã kể, thấy khớp gần như hoàn toàn.

"Đội tan năm nào vậy chú?"

"Hai ngàn mười sáu, chính thức là vậy. Nhưng thật ra nó tan dần từ năm mười lăm, khi cái app xe công nghệ vô mạnh, tụi chú không cạnh tranh nổi, ai cũng phải kiếm đường sống khác." Ông thở dài, ánh mắt như đang nhìn lại một quãng đời đã xa. "Ông Tư Lành mất năm mười tám, sau đó thì coi như hết, chẳng còn ai đứng ra giữ mối dây liên lạc."

Tôi chờ ông kể tiếp, nhưng ông dừng lại, cầm ly cà phê lên uống, ánh mắt tránh nhìn thẳng vào tôi.

"Chú Cẩn, còn chuyện gì liên quan tới ba con nữa không?" Tôi hỏi khẽ, cảm nhận ông đang giữ lại điều gì đó.

Ông đặt ly cà phê xuống, im lặng một lúc lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.

"Chuyện đó không phải của chú mà kể, con hiểu không?" Ông nói, giọng nghiêm túc. "Có những chuyện phải đúng người kể mới trọn vẹn được, chú kể ẩu, con lại hiểu sai ý, tội cho ba con."

Tôi im lặng, thất vọng nhưng cũng hiểu được sự thận trọng đó.

"Nhưng chú nói con nghe một câu này." Ông tiếp tục, giọng chợt trầm hẳn xuống, khác hẳn giọng kể chuyện đều đều lúc nãy. "Ba mày, sau khi Đội tan, đáng lẽ ổng được nghỉ hẳn. Vậy mà không."

Ông không giải thích thêm câu nói đó, chỉ ngồi im, mắt nhìn xuống ly cà phê đã cạn, hai tay đan vào nhau trên mặt bàn như đang tự kìm mình lại trước khi nói ra điều gì đó quá sớm.

Tôi muốn hỏi thêm, muốn ông nói rõ hơn "vậy mà không" nghĩa là gì, nhưng nhìn vẻ mặt ông, tôi biết buổi trò chuyện hôm nay đã chạm tới giới hạn ông sẵn sàng chia sẻ. Tôi ngồi lặng, để câu nói đó lắng sâu vào lòng, mang theo về nhà như một mảnh ghép mới, đau đớn hơn hẳn những mảnh ghép trước đó, dù tôi vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa thật sự của nó.

"Chú cảm ơn con đã tin tưởng kể hết cho chú nghe bữa trước." Ông nói thêm, giọng dịu lại, đứng dậy gọi tính tiền cả hai ly. "Từ từ rồi con sẽ biết hết, chú hứa với con vậy. Chỉ là chưa phải bây giờ."

Tôi gật, không ép thêm, biết rằng lòng tin của một người đàn ông đã giữ kín một bí mật suốt mười năm không thể được xây dựng chỉ sau một hay hai buổi gặp gỡ. Chúng tôi chia tay trước cửa quán, ông hẹn sẽ liên lạc lại khi có dịp, còn tôi dắt xe ra về, mang theo câu nói dang dở nặng trĩu trong lòng suốt cả quãng đường.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →