🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hành lang trường vắng người trong giờ ra chơi ít ỏi giữa hai tiết thực hành, tôi đứng một mình ở góc cầu thang, nhìn điện thoại, gõ đi gõ lại một tin nhắn cho Vũ rồi lại xoá, không tìm được câu từ nào ưng ý.

Ba ngày kể từ cuộc cãi vã ở quán nước, Vũ vẫn giữ khoảng cách với tôi, không hẳn là lạnh lùng, chỉ là im lặng, thứ im lặng còn khó chịu hơn cả một cuộc cãi vã thẳng thắn.

Tôi nghĩ tới lời ông Cẩn nói cuối tuần trước, tới cảm giác cô đơn khi mang một bí mật lớn một mình suốt nhiều năm, và tôi không muốn mình lặp lại con đường đó với người bạn thân nhất từ hồi lớp sáu.

Tôi nhớ lại năm lớp sáu, ngày đầu tiên chuyển trường, tôi ngồi một mình ở góc lớp không quen ai, Vũ là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, rủ tôi chơi đá bóng giờ ra chơi dù tôi đá dở tệ. Từ đó tới giờ, gần tám năm, chúng tôi chưa từng giận nhau lâu tới mức này, kể cả những lần tranh cãi vì chuyện học hành hay chuyện con gái thời cấp hai ngây ngô. Tôi không muốn để một bí mật, dù lớn tới đâu, phá vỡ tình bạn đã bền chặt suốt ngần ấy năm.

Tôi gõ một tin nhắn ngắn, không giải thích dài dòng, chỉ đơn giản là một lời xin lỗi thật lòng: "Vũ, tao xin lỗi vì đã giấu mày. Tao chưa sẵn sàng kể hết ngay bây giờ, nhưng tao hứa sẽ kể, chỉ cần cho tao thêm thời gian. Mày là bạn thân nhất của tao, tao không muốn mất mày vì chuyện này."

Tôi bấm gửi, tim đập nhanh hơn khi nhìn dòng chữ "đã xem" hiện lên ngay sau đó, chứng tỏ Vũ đang cầm điện thoại, đọc tin nhắn của tôi ngay lúc này.

Vài phút trôi qua không có phản hồi, đủ lâu để tôi bắt đầu nghĩ có lẽ mình đã làm hỏng mọi thứ, rằng lời xin lỗi muộn màng này không đủ để hàn gắn những gì đã rạn nứt. Tôi đứng tựa vào lan can cầu thang, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại, lòng thấp thỏm như đang chờ kết quả một bài thi quan trọng.

Rồi điện thoại rung lên, một tin nhắn mới từ Vũ.

"Ừ. Tao vẫn theo dõi mày đó."

Chỉ vậy thôi, không có thêm lời giải thích, không có thêm sự tha thứ rõ ràng, nhưng tôi hiểu rõ ý nghĩa kép của câu nói đó: vừa là một lời cảnh báo, cho thấy Vũ vẫn chưa hoàn toàn yên tâm và sẽ tiếp tục để mắt tới tôi, vừa là một lời quan tâm, cho thấy nó chưa từ bỏ tôi, dù đang giận.

Tôi mỉm cười một mình, cảm giác nhẹ nhõm lan toả trong lòng, dù biết rằng mối quan hệ giữa hai đứa chưa thể trở lại bình thường hoàn toàn chỉ sau một tin nhắn ngắn ngủi như vậy. Nhưng ít nhất, cánh cửa đã không đóng hẳn, và với tôi lúc này, chỉ cần vậy thôi cũng đủ để thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều so với ba ngày im lặng vừa qua.

Tôi nhắn lại một dòng "cảm ơn mày", rồi cất điện thoại vào túi, bước vào lớp khi tiếng trống vào tiết vang lên. Trong lớp, tôi liếc nhìn về phía Vũ, thấy nó cũng đang nhìn tôi, không cười, nhưng ánh mắt đã bớt phần lạnh lùng so với mấy ngày qua.

Chúng tôi chưa nói chuyện trực tiếp lại ngay, nhưng có một điều gì đó đã dịch chuyển, một cánh cửa nhỏ vừa mới hé mở giữa khoảng cách đã hình thành suốt mấy ngày qua. Tôi biết mình còn cả một chặng đường dài để hàn gắn hoàn toàn, để có thể kể cho Vũ nghe toàn bộ sự thật mà không sợ nó nghĩ tôi điên rồ hay đang gặp nguy hiểm, nhưng ít nhất, hôm nay, chúng tôi đã bắt đầu bước những bước đầu tiên trên chặng đường đó.

Cuối giờ học, khi tan trường, tôi thấy Vũ đứng chờ ở chỗ để xe như mọi khi, không nói gì, chỉ đưa mắt ra hiệu tôi lại gần. Chúng tôi dắt xe ra cổng cùng nhau, không nói nhiều, chỉ vài câu chuyện vặt vãnh về bài tập cuối kỳ, nhưng với tôi, việc được đi cạnh nó như mọi ngày, dù chỉ là im lặng cùng nhau, đã là một điều đáng quý hơn bất kỳ lời giải thích nào tôi có thể đưa ra lúc này.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →