Mưa lớn hiếm hoi trút xuống thành phố từ chiều, kéo dài tới tận tối, những cơn gió giật mạnh làm biển hiệu các cửa hàng kêu lạch cạch. Đường sá ngập nước ở vài khúc trũng, xe cộ di chuyển chậm chạp, khó khăn.
Tôi tắt app sớm hơn thường lệ, lúc mới chín giờ rưỡi, vì đường về nhà bắt đầu ngập, chạy tiếp cũng không an toàn mà thu nhập cũng chẳng đáng bao nhiêu trong thời tiết này. Áo mưa dính chặt vào người, nước nhỏ tong tỏng từ mái tóc xuống mặt, tôi lái xe cẩn thận qua từng đoạn nước ngập, tránh những ổ gà bị che khuất dưới lớp nước đục.
Không có ai đứng vẫy tay bên đường đêm nay. Có lẽ giữa cơn mưa lớn thế này, chẳng ai còn tâm trí để nghĩ tới việc dang dở, hoặc có lẽ, cơ chế kỳ lạ vẫn đang vận hành mỗi đêm cũng có giới hạn của riêng nó trước sức mạnh của thiên nhiên. Tôi nhớ lại toàn bộ những đêm mưa khác trong suốt mấy tháng chạy xe, cố lục lại trí nhớ xem có lần nào cuốc ẩn từng xuất hiện giữa trời mưa lớn hay không, nhưng không tìm ra được lần nào, một chi tiết nhỏ tôi tự nhủ sẽ ghi thêm vào cuốn sổ khi về tới nhà.
Tôi về tới nhà sớm hơn hẳn mọi khi, người ướt sũng dù đã mặc áo mưa, dựng xe vào hiên, cởi áo mưa treo lên móc, bước vào nhà. Đôi giày của tôi sũng nước, để lại từng vệt ướt trên nền gạch, và tôi vội lấy khăn lau khô ngay, thói quen giữ nhà cửa sạch sẽ mẹ đã dạy từ nhỏ.
"Ơ, con về sớm vậy?" Mẹ ngạc nhiên, đang ngồi xem ti vi cùng Trâm trong phòng khách, cả hai chưa đi ngủ vì tiếng mưa quá lớn.
"Dạ, mưa to quá, con nghỉ sớm." Tôi đáp, lau tóc bằng chiếc khăn Trâm đưa cho.
"Vậy ngồi coi phim với tụi con nè anh Hai!" Trâm reo lên, xích qua nhường chỗ trên ghế sofa cho tôi.
Tôi ngồi xuống, hiếm hoi có một buổi tối trọn vẹn cùng gia đình như thế này. Mẹ mang ra một đĩa khoai lang luộc còn nóng, cả ba người vừa ăn vừa xem một bộ phim truyền hình dài tập mà Trâm đang mê, thỉnh thoảng con bé bình luận rôm rả về diễn biến phim, mẹ thì xen vào vài câu đùa vui. Tôi bóc một củ khoai còn bốc hơi nóng, thổi phù phù trước khi ăn, cảm giác ấm áp lan toả từ lòng bàn tay lên tới tận trong lòng, xua tan cái lạnh của cơn mưa vẫn đang trút xuống bên ngoài.
Tiếng mưa vẫn rơi đều đều bên ngoài, gõ nhịp lên mái tôn, tạo thành một thứ âm thanh nền vừa ồn ào vừa yên bình cùng lúc. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng về cuốn sổ, về Đội Xe Đêm, về những bí mật chưa được giải đáp, tạm thời lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảm giác đơn giản: được ở nhà, ăn khoai lang nóng, cười đùa cùng mẹ và em gái.
"Anh Hai dạo này bớt về khuya rồi hen?" Trâm hỏi, hồn nhiên xen giữa lúc phim đang chiếu quảng cáo.
Tôi khựng lại một nhịp, liếc sang thấy mẹ cũng đang nhìn tôi, ánh mắt có chút dò hỏi, dù bà không nói gì.
"Ừ, dạo này ít khách hơn." Tôi đáp, câu trả lời quen thuộc, dù trong lòng biết rõ đó chỉ là một nửa sự thật.
Mẹ nhìn tôi thêm một lúc, rồi quay lại với bộ phim, không hỏi thêm, có lẽ vì tôn trọng, có lẽ vì không muốn phá vỡ không khí ấm cúng hiếm hoi của buổi tối. Nhưng tôi biết, đằng sau ánh mắt đó, mẹ vẫn đang âm thầm quan sát, âm thầm lo lắng theo cách của riêng bà, và tôi tự hỏi liệu ngày mai, khi cơn mưa tạnh và tôi lại tiếp tục những đêm chạy xe như cũ, mọi thứ có trở lại như trước không, hay khoảnh khắc bình yên này chỉ là một ngoại lệ hiếm hoi giữa một chuỗi ngày dài đầy bí mật tôi vẫn đang một mình gánh vác.
Phim kết thúc tập đó, mẹ tắt ti vi, giục Trâm đi ngủ vì đã khuya. Tôi ngồi lại thêm một lúc trên ghế sofa, nghe tiếng mưa vẫn rơi đều ngoài mái tôn, cảm giác bình yên hiếm hoi này vẫn còn vương lại trong lòng, như một khoảng nghỉ ngắn ngủi trước khi tôi phải quay lại với hành trình đang dang dở của mình vào những đêm sắp tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →