Ông Được từng hứa sẽ giới thiệu tôi với người bạn cũ cùng công trường, và sau gần hai tuần chờ đợi, cuối cùng ông cũng gọi điện cho tôi, cho địa chỉ nhà ông Bảy Tốt, người đã nghỉ hưu, hiện sống trong một con hẻm nhỏ ở ngoại thành, cách trung tâm khá xa.
Tôi chạy xe gần một tiếng đồng hồ mới tới nơi, một căn nhà cấp bốn nhỏ với sân trước rộng rãi, một chiếc xe ba gác cũ dựng ở góc sân, phủ bạt che nắng mưa.
"Chú Bảy ơi, có khách!" Một người phụ nữ, có lẽ là con gái ông, gọi vọng vào trong.
Ông Bảy Tốt bước ra, dáng người nhỏ thó, da sạm nắng, tuổi chừng bảy mươi nhưng vẫn còn khá nhanh nhẹn. Ông nhìn tôi, có vẻ đã được ông Được báo trước.
"Con là con thằng Thà hả? Vô đây, vô đây." Ông vồn vã mời tôi vào, kéo ghế ngồi dưới mái hiên, nơi có thể tránh nắng.
Tôi ngồi xuống, cảm ơn ông vì đã đồng ý gặp, rồi đi thẳng vào vấn đề, hỏi về khoảng thời gian ông làm chung công trường với cha, về vụ tai nạn hai năm trước mà ông Được từng nhắc tới thoáng qua.
Ông Bảy Tốt trầm ngâm một lúc, mắt nhìn ra chiếc xe ba gác cũ trong sân, như đang lục lại một ký ức đã cất giữ từ lâu.
"Chú với ba con làm chung công trường đó gần một năm trước khi xảy ra chuyện." Ông bắt đầu kể, giọng chậm rãi. "Ba con là thợ giỏi, cẩn thận, ai cũng quý. Đêm đó..."
Ông dừng lại, hít một hơi sâu, như đang chuẩn bị tinh thần để kể tiếp một điều khó nói.
"Đêm đó tụi chú đang trực ca đêm, gần sáng rồi. Ba con tự nhiên xin nghỉ giữa ca, nói có việc gấp, xin quản lý cho nghỉ nửa tiếng." Ông kể, ánh mắt vẫn không rời chiếc xe ba gác. "Chú hỏi ổng có chuyện gì, ổng chỉ nói 'tao phải xong việc này đã', rồi đi mất, không giải thích thêm."
Tôi ngồi im, tim đập nhanh hơn, cảm nhận mình đang tới rất gần với sự thật mình đã tìm kiếm suốt mấy tháng qua.
"Rồi sao nữa chú?" Tôi hỏi, giọng hơi run.
"Ổng đi khoảng hai mươi phút, rồi quay lại công trường, lúc đó trời còn tối lắm, gần bốn giờ sáng. Chú thấy ổng vội vàng chạy thẳng lên khu giàn giáo đang thi công dở, nói cần lấy cái chìa khoá xe ba gác để chút nữa đi đâu đó cho tiện, để trên đó từ chiều." Giọng ông Bảy Tốt trầm hẳn xuống, khó khăn hơn khi kể tới đoạn này. "Chú có cản, nói tối vậy leo lên nguy hiểm, để sáng rồi lấy, mà ổng nói không kịp, cứ đi."
Tôi nín thở, chờ đợi phần tiếp theo, dù trong lòng đã linh cảm được điều gì sắp tới.
"Rồi giàn giáo sập." Ông Bảy Tốt nói, giọng nghẹn lại, không đi sâu thêm vào chi tiết. "Anh em chạy lên cứu không kịp. Lúc đưa ổng xuống thì đã..."
Ông không nói hết câu, chỉ lắc đầu, mắt đỏ hoe. Tôi cũng không thúc ép ông kể thêm, cảm nhận rõ sự đau đớn vẫn còn nguyên vẹn trong ông sau ngần ấy năm.
"Chú chỉ biết đêm đó ổng nói 'tao phải xong việc này đã', rồi đi mất, lúc về là đã ra nông nỗi đó." Ông lặp lại, như muốn khắc sâu thêm lần nữa điều quan trọng nhất ông muốn tôi nhớ. "Chú không biết việc gì mà ổng gấp gáp vậy, cứ nghĩ hoài không ra."
Tôi ngồi lặng, hai tay siết chặt vào nhau trên đùi, tâm trí quay cuồng với câu hỏi mới vừa mở ra: việc gì đã khiến cha tôi rời khỏi công trường giữa ca đêm đó, và việc gì gấp gáp tới mức khiến ông liều lĩnh trèo lên giàn giáo tối om chỉ để lấy một chiếc chìa khoá xe.
Ông Bảy Tốt tiễn tôi ra tận cổng, đứng nhìn theo một lúc trước khi quay vào nhà. Người phụ nữ con gái ông đứng cạnh, khẽ nói với tôi một câu trước khi tôi lên xe.
"Chú tui ít khi nào kể lại chuyện đó lắm, con là người đầu tiên chú chịu kể chi tiết vậy đó, chắc vì con là con ông Thà thiệt."
Tôi gật, cảm ơn cô, lòng nặng trĩu một cảm giác vừa biết ơn vừa xót xa. Tôi cảm ơn ông Bảy Tốt lần nữa, xin phép ra về, hứa sẽ ghé thăm ông lần nữa nếu cần. Trên đường về, đầu óc tôi không ngừng xoay quanh câu nói cuối cùng của cha trước khi tai nạn xảy ra, cố gắng ghép nó vào với những mảnh ghép khác tôi đã có, cảm nhận mình đang đứng ngay trước ngưỡng cửa của sự thật lớn nhất mình từng tìm kiếm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →