🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Về tới nhà, tôi không ăn cơm ngay dù mẹ đã để phần sẵn, chỉ nói với mẹ mình chưa đói, rồi đi thẳng vào phòng, đóng cửa lại, lấy cuốn sổ của cha ra khỏi cặp.

Tôi ngồi xuống bàn học, tay hơi run khi mở từng trang, cố tìm lại ngày tháng ông Bảy Tốt vừa kể. Tai nạn xảy ra vào một buổi sáng sớm mùa mưa, cách đây khoảng hai năm. Tôi lật tới những trang gần cuối cuốn sổ, nơi nét chữ của cha bắt đầu run rẩy hơn hẳn những trang đầu.

Tôi tìm thấy một trang ghi ngày tháng gần trùng khớp với lời kể của ông Bảy Tốt, chỉ lệch nhau vài ngày, đủ để tôi tin rằng đây chính là khoảng thời gian đó. Dòng chữ trên trang này ngắn gọn, vội vã hơn hẳn những trang khác: "Bà cụ, gần cầu, gấp lắm, đêm nay phải xong."

Tôi lật thêm một trang, và đó chính là trang cuối cùng, trang có dòng chữ dang dở tôi đã thấy lần đầu khi phát hiện cuốn sổ này: "Bà Tư L..." rồi nét bút kéo dài ngoằn ngoèo, đứt đoạn giữa chừng.

Tôi ngồi bất động, nhìn hai trang giấy đặt cạnh nhau, để cho từng mảnh ghép tự khớp lại trong đầu mình, chậm rãi nhưng chắc chắn, giống như cách những mảnh cuối cùng của một bức tranh ghép hình rơi vào đúng vị trí của chúng.

Đêm đó, cha tôi đang trên đường thực hiện một cuốc-không-tính-tiền cho một bà cụ nào đó, tên bắt đầu bằng "Tư L", sống gần khu vực có cây cầu. Việc đó gấp gáp, "đêm nay phải xong", theo đúng lời ghi vội vàng trong sổ. Có lẽ giữa chừng cuốc xe đó, cha phát hiện xe hết xăng, hoặc gặp sự cố gì đó, cần một chiếc xe khác để đi tiếp, và ông nhớ tới chiếc xe ba gác ở công trường, với chiếc chìa khoá ông đã để quên trên đó từ chiều.

Ông đã quay lại công trường không phải vì công việc thợ hồ, mà vì đang cố hoàn thành một cuốc xe dang dở, một lời hứa ngầm với luật lệ của Đội Xe Đêm mà ông đã âm thầm gánh vác suốt nhiều năm sau khi Đội chính thức tan rã, một điều ông chưa từng nói cho mẹ, cho tôi, hay bất kỳ ai trong gia đình biết.

Và chính trong lúc vội vã trèo lên giàn giáo tối om để lấy chiếc chìa khoá đó, giàn giáo đã sập.

Tôi ngồi lặng, hai tay ôm lấy đầu, cảm giác vừa đau đớn vừa như được giải thoát cùng lúc xâm chiếm toàn bộ cơ thể tôi. Đau đớn vì hiểu ra cái chết của cha không phải một tai nạn hoàn toàn ngẫu nhiên, vô nghĩa, mà xảy ra giữa lúc ông đang cố làm một điều tử tế, một điều ông tin là quan trọng tới mức đáng để liều lĩnh. Nhưng cũng có một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ, vì cuối cùng, tôi đã hiểu được vì sao, đã tìm ra được câu trả lời tôi đã tìm kiếm suốt mấy tháng qua mà không hề biết trước nó sẽ nặng nề tới mức này.

Tôi nghĩ tới bản báo cáo công an ngày đó, những dòng chữ khô khan mẹ từng đọc cho tôi nghe: "rủi ro lao động, không có yếu tố hình sự". Đúng là không có yếu tố hình sự thật, không ai đẩy cha tôi lên giàn giáo đó, không ai ép ông phải đi. Nhưng bản báo cáo đó không thể nào ghi lại được lý do thật sự khiến ông vội vã tới mức liều lĩnh như vậy giữa đêm khuya, một lý do chỉ có thể tìm thấy trong những trang giấy ố vàng của một cuốn sổ tay nhỏ, thứ mà không cơ quan điều tra nào từng biết tới sự tồn tại.

Cái chết của cha không phải một sự cố ngẫu nhiên tách biệt khỏi tất cả những gì tôi đang trải qua. Nó là một phần của chính câu chuyện tôi đang sống lại mỗi đêm, một mắt xích trực tiếp nối liền những cuốc ẩn tôi vẫn đang chở, sợi dây vô hình đã kéo tôi vào con đường này ngay từ đầu mà tôi chưa từng hay biết.

Tôi nhìn lại dòng chữ dang dở một lần nữa: "Bà Tư L...". Đó là cái tên cuối cùng cha chưa kịp viết trọn, là cuốc xe cuối cùng ông chưa kịp hoàn thành, là món nợ duy nhất còn treo lại trong cuốn sổ cước của Đội Xe Đêm mà không ai, kể cả chú Sáu Đờn hay ông Cẩn, từng biết cách khép lại.

Tôi gấp cuốn sổ lại, ôm nó vào ngực, ngồi trong bóng tối căn phòng chỉ được soi sáng bởi ngọn đèn bàn nhỏ, mang theo một quyết tâm mới, rõ ràng hơn bao giờ hết: tôi sẽ tìm ra bà Tư L. là ai, và bằng mọi cách, tôi sẽ hoàn thành nốt cuốc xe cuối cùng mà cha đã không thể hoàn thành.

Ngoài phòng khách, tiếng ti vi mẹ đang xem vọng vào khe cửa, một âm thanh bình thường của một tối thứ Năm bình thường, không hề hay biết con trai bà vừa ngồi trong bóng tối, khám phá ra bí mật lớn nhất về cái chết của chồng mình. Tôi tự hỏi liệu có ngày nào mình đủ can đảm kể hết cho mẹ nghe không, hay điều này sẽ mãi là một gánh nặng tôi một mình mang theo, giống như cách cha đã từng một mình mang nó suốt bao nhiêu năm trước tôi.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →