Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn cả mẹ, đạp xe thẳng tới nhà chú Sáu Đờn thay vì tới tiệm, mang theo cuốn sổ mở sẵn ở trang có dòng chữ dang dở. Trời còn chưa sáng hẳn, sương sớm còn đọng trên lá cây trước cổng nhà chú.
Tôi gõ cửa, chờ đợi, nghe tiếng bước chân lê dép bên trong trước khi cửa mở ra, chú Sáu Đờn đứng đó, mắt còn ngái ngủ, ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện vào giờ này.
"Kiệt? Có chuyện gì mà sớm vậy con?"
"Chú Sáu, con biết hết rồi." Tôi nói, giọng run nhưng kiên quyết, đưa cuốn sổ mở sẵn ra trước mặt chú. "Con biết ba con mất trong lúc đang chở một cuốc-không-tính-tiền cho 'Bà Tư L.'. Con cần chú nói hết sự thật cho con nghe, ngay bây giờ."
Chú Sáu nhìn trang sổ, gương mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang một nỗi đau đớn không giấu nổi. Chú lùi lại, ra hiệu tôi vào nhà, ngồi thụp xuống chiếc ghế gỗ trong phòng khách nhỏ, hai tay ôm lấy đầu.
"Con biết thiệt rồi hả." Chú nói, giọng như trút hết mọi sức lực còn lại.
"Dạ, con biết rồi. Con cần chú kể hết, đừng giấu con nữa." Tôi ngồi xuống đối diện, giọng vẫn kiên quyết nhưng đã dịu lại phần nào khi thấy sự đau khổ hiện rõ trên gương mặt chú.
Chú Sáu ngồi im một lúc lâu, rồi thở dài, một hơi thở dài mang theo cả sức nặng của nhiều năm giữ kín một bí mật.
"Chú biết hết từ đầu, Kiệt à." Chú bắt đầu, giọng nghẹn ngào. "Ba mày, sau khi Đội tan, đáng lẽ được nghỉ hẳn rồi, nhưng ổng vẫn âm thầm tiếp tục, chú biết chuyện đó, thỉnh thoảng ổng còn kể cho chú nghe, dặn chú đừng nói với ai, kể cả vợ con."
"Sao ba lại tiếp tục làm vậy, khi Đội đã tan rồi?"
"Ổng nói với chú, có những cuốc xe mà nếu ổng không chở, sẽ chẳng còn ai chở nữa, luật đó vốn dĩ là để giúp người khó, không phải để giữ hình thức của một cái đội đã không còn tồn tại chính thức." Chú Sáu lau nước mắt bằng mu bàn tay, giọng vẫn run. "Ổng là vậy đó, cứng đầu, tốt bụng tới mức không biết dừng lại đúng lúc."
"Đêm ba mất, chú có biết ổng đang chở ai không?"
"Chú không biết chi tiết, ổng chưa kịp kể cho chú nghe trước khi xảy ra chuyện." Chú Sáu lắc đầu, vẻ mặt đau khổ. "Chú chỉ biết sau đó, khi dọn đồ đạc ổng để lại, thấy cuốn sổ này, đọc thấy trang cuối dang dở, chú đoán được phần nào, nhưng không dám nói cho con hay cho vợ ổng biết, sợ càng làm mọi người đau lòng thêm."
"Tại sao chú giấu con lâu vậy? Con có quyền được biết mà!" Tôi hỏi, giọng có chút trách móc, dù không còn giận dữ như trước.
"Ba mày, trước khi mất mấy tháng, có lần nói với chú, nếu có chuyện gì xảy ra với ổng, đừng để con biết chuyện này, để con học cho xong, sống cuộc đời bình thường, đừng vướng vào cái gánh nặng ổng đang mang." Chú Sáu nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng chân thành. "Chú hứa với ổng rồi, chú giữ lời hứa đó suốt hai năm nay, cho tới khi thấy con tự mình tìm ra hết, chú mới hiểu, có lẽ giấu con không phải là cách đúng."
Tôi ngồi im, để những lời đó thấm vào lòng, cảm giác giận dữ dần tan biến, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về lý do đằng sau sự im lặng của chú suốt bao lâu nay.
"Chú không biết bả ở đâu bây giờ, ba mày cũng chưa kịp nói hết cho chú nghe." Chú Sáu nói thêm, giọng đã bình tĩnh hơn. "Người biết rõ nhất chắc chỉ còn ông Cẩn, ổng giữ cuốn sổ cước gốc của cả Đội, có khi trong đó ghi đầy đủ hơn."
Tôi gật, cảm ơn chú vì cuối cùng đã kể hết, đứng dậy chuẩn bị ra về, lòng vừa nặng trĩu vừa nhẹ nhõm, mang theo một hướng đi mới rõ ràng: tôi cần gặp lại ông Cẩn, lần này không phải để hỏi han dò xét, mà để cùng nhau tìm ra người phụ nữ tên "Bà Tư L." đang chờ đợi một điều gì đó suốt hai năm qua mà bà có lẽ còn chưa biết.
Trước khi tôi dắt xe ra khỏi cổng, chú Sáu gọi giật lại, giọng vẫn còn vương chút nghẹn ngào.
"Kiệt, chú xin lỗi con vì đã giấu con lâu vậy." Chú nói, ánh mắt chân thành hiếm khi thấy ở người đàn ông vốn kiệm lời này. "Chú chỉ mong con hiểu, chú không giấu vì coi thường con, mà vì thương con quá, sợ con phải gánh thêm một điều nặng nề như vậy ở tuổi này."
"Con hiểu mà chú." Tôi đáp, giọng cũng nghẹn theo. "Con không giận chú đâu, chỉ mừng vì cuối cùng mình cũng đã nói thật với nhau."
Chú Sáu gật đầu, vỗ nhẹ vai tôi một cái, và tôi rồ máy chạy đi, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn bất kỳ lúc nào trong suốt hành trình dài vừa qua, dù phía trước vẫn còn một chặng đường chưa biết sẽ dẫn tới đâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →