🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều đó, tôi quay lại tiệm photocopy ông Cẩn, kể lại toàn bộ những gì mình vừa biết được từ chú Sáu Đờn: cha vẫn âm thầm tiếp tục chạy cuốc-không-tính-tiền sau khi Đội tan, đêm ông mất đang trên đường chở "Bà Tư L." nào đó, và trang sổ cuối cùng bỏ dở giữa chừng.

Ông Cẩn nghe hết, gương mặt trầm xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu chậm rãi, như đang cân nhắc một quyết định quan trọng.

"Chú tin con rồi." Ông nói, sau một khoảng lặng dài. "Con đã đi tới mức này, đủ để chú biết con không phải kiểu người tìm hiểu cho vui, mà thật lòng muốn hiểu về ba con, muốn khép lại chuyện này đàng hoàng."

Ông đứng dậy, đi vào phòng trong, một lúc lâu sau mới trở ra, tay cầm một cuốn sổ dày, bìa da đã cũ sờn, khoá bằng một dây thun cột chặt, khác hẳn cuốn sổ nhỏ của cha mà tôi vẫn mang theo.

"Đây là sổ cước gốc của Đội Xe Đêm Chợ Bà." Ông đặt cuốn sổ lên bàn, hai tay vẫn còn giữ lấy nó một lúc trước khi thả ra hoàn toàn, như đang chia tay với một vật đã gắn bó suốt nhiều năm. "Ghi lại mọi cuốc-không-tính-tiền từ năm một chín tám lăm tới năm hai ngàn mười sáu, khi Đội chính thức giải thể. Chú giữ nó suốt mười năm nay, không biết trao cho ai."

Tôi cầm cuốn sổ lên, cảm nhận sức nặng thật sự của nó, không chỉ giá trị vật lý mà còn cả sức nặng của lịch sử nó đang mang theo.

"Sao chú lại đưa cho con?" Tôi hỏi, giọng vẫn còn chút ngỡ ngàng trước sự tin tưởng đột ngột này.

"Vì chú nghĩ con là người đúng để giữ nó." Ông đáp, giọng chắc chắn. "Chú không giải thích được rõ ràng vì sao, chỉ là một cảm nhận, kiểu như... con đang đi đúng con đường mà cuốn sổ này cần được đi tiếp."

Ông ngừng lại, nhìn tôi một lúc, rồi nói thêm, giọng trầm hơn.

"Với lại, chú nghĩ có gì đó liên quan tới tuyến đường con hay chạy xe, nhưng cái đó để từ từ chú kể, giờ chưa phải lúc." Ông nói, ánh mắt có phần bí ẩn, khiến tôi càng thêm tò mò nhưng cũng biết không nên ép ông nói thêm ngay lúc này.

Tôi mở cuốn sổ, lật qua vài trang đầu, thấy nét chữ của nhiều người khác nhau, mỗi người một kiểu viết, ghi lại từng cuốc xe với ngày tháng, tên khách nếu biết, địa điểm mô tả bằng cột mốc. Tôi lật nhanh về phía cuối, tới những trang gần năm 2016, khi Đội sắp tan rã.

Và ở gần trang cuối cùng, tôi tìm thấy nó: một dòng ghi bằng nét chữ tôi đã quen thuộc, nét chữ của cha, ghi một cái tên đầy đủ hơn những gì tôi từng thấy: "Tư Liễu, gần cầu, con gái đi làm ăn xa" kèm theo một dòng nhỏ hơn bên dưới: "chưa hoàn tất".

Không có ngày đóng sổ, không có dấu tích xác nhận đã hoàn thành như những dòng khác trong cuốn sổ lớn này.

Tôi ngồi lặng, nhìn cái tên đầy đủ lần đầu tiên xuất hiện rõ ràng: Tư Liễu. Đây chính là người phụ nữ cha tôi đang trên đường chở đi, đêm ông gặp nạn. Một cái tên, cuối cùng cũng có hình dạng đầy đủ sau bao nhiêu tuần chỉ là một mảnh chữ dang dở.

"Tư Liễu..." Tôi lẩm bẩm, như đang thử cảm nhận trọng lượng của cái tên đó trên đầu lưỡi mình.

"Đúng tên đó rồi." Ông Cẩn xác nhận, giọng trầm. "Chú cũng không biết bả giờ ở đâu, còn sống hay không, cách đây hai năm chắc bả cũng đã lớn tuổi lắm rồi."

Tôi gấp cuốn sổ lại, ôm nó cùng với cuốn sổ nhỏ của cha, lòng tràn ngập một quyết tâm mới. Tôi không còn chỉ tìm kiếm sự thật nữa. Giờ đây, tôi có một cái tên cụ thể, một người cụ thể để tìm, và một lời hứa ngầm với chính mình: dù bà Tư Liễu còn sống hay không, tôi sẽ tìm ra bà, để khép lại đúng câu chuyện mà cha đã không thể hoàn thành.

"Con định tìm bả bằng cách nào?" Ông Cẩn hỏi, có vẻ tò mò trước quyết tâm hiện rõ trên gương mặt tôi.

"Con chưa biết chắc, nhưng con nghĩ con sẽ hỏi thăm khắp khu chợ, khu quanh mấy cây cầu gần đây. Bả có con gái đi làm ăn xa, chắc trong xóm cũng có người biết chuyện." Tôi đáp, dù trong lòng cũng chưa hình dung rõ ràng con đường phía trước sẽ khó khăn tới đâu.

Ông Cẩn gật đầu, có vẻ hài lòng trước sự quyết tâm đó, hứa sẽ hỏi thêm vài người quen cũ còn giữ liên lạc để xem có ai biết tin tức gì về bà Tư Liễu không, một sự giúp đỡ nhỏ nhưng quý giá trong hành trình vốn đã đơn độc suốt nhiều tháng qua của tôi.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →