Cuối tuần, tôi hẹn My Lam đi cùng, lần này tôi chủ động rủ, khác hẳn lần trước khi tôi từ chối sự giúp đỡ của cô để tự mình đối diện với ông Cẩn. Chúng tôi dạo khắp khu chợ Bà Chiểu, hỏi thăm từng sạp hàng, từng người lớn tuổi có vẻ đã sống lâu năm ở khu vực này.
"Cô ơi, cô có biết bà nào tên Tư Liễu không ạ? Nghe nói bả ở gần khu cầu, con gái đi làm ăn xa." My Lam hỏi một bà bán rau, giọng ngọt ngào dễ mến.
Bà bán rau nhíu mày suy nghĩ, lắc đầu, không nhớ ra ai tên như vậy. Chúng tôi tiếp tục hỏi thăm ở sạp kế bên, rồi sạp kế tiếp nữa, phần lớn đều lắc đầu hoặc đưa ra những cái tên không khớp.
"Anh nghĩ mình tìm kiểu này có ra không ta?" My Lam hỏi, có chút nản lòng sau gần một tiếng đồng hồ không có kết quả.
"Cứ thử tiếp đi em, biết đâu gặp đúng người." Tôi động viên, dù trong lòng cũng bắt đầu cảm thấy hoài nghi về phương pháp này.
Chúng tôi tới một sạp bán trầu cau nhỏ ở góc chợ, một bà cụ ngồi têm trầu, tuổi chắc đã ngoài tám mươi, đôi tay vẫn còn nhanh nhẹn dù đã chậm chạp trong dáng đi.
"Bà ơi, bà có biết ai tên Tư Liễu không ạ?" Tôi hỏi, không nhiều hy vọng lắm sau một loạt câu trả lời phủ định trước đó.
Bà cụ ngừng tay têm trầu, nhíu mày, ánh mắt như đang lục lại một ký ức rất xa.
"Tư Liễu hả... để bà nhớ coi." Bà nói, giọng chậm rãi. "Hình như hồi đó có bà Tư nào ở gần cầu, chồng mất sớm, con cái ở xa hết, sống một mình cực lắm. Mà lâu quá rồi, không biết còn ở đó không nữa."
Tim tôi đập nhanh hơn, đây là manh mối cụ thể đầu tiên sau cả buổi sáng tìm kiếm vô vọng.
"Bà nhớ chính xác bả ở đâu không ạ?" My Lam hỏi thêm, giọng cũng hào hứng không kém tôi.
"Gần cầu nào bà cũng không nhớ rõ, khu này nhiều cầu lắm con ơi." Bà cụ lắc đầu, có phần áy náy vì không giúp được nhiều hơn. "Con thử hỏi mấy người ở phường coi, họ có sổ hộ khẩu, may ra tìm được."
Chúng tôi cảm ơn bà, mua thêm vài lá trầu dù không cần dùng, coi như một cách cảm ơn nhỏ, rồi tiếp tục đi, tìm cách khác để lần ra manh mối. My Lam cầm gói lá trầu, cười nói sẽ đem về cho bà ngoại mình, người cũng có thói quen ăn trầu mỗi sáng, một chi tiết nhỏ khiến tôi bất giác mỉm cười giữa cả buổi sáng căng thẳng tìm kiếm.
"Anh Kiệt, em có quen một chị làm ở phường, để em hỏi thử coi có tra được thông tin không." My Lam đề nghị, mắt sáng lên khi nghĩ ra cách này.
"Được vậy hay quá, em hỏi giùm anh với." Tôi đáp, cảm thấy nhẹ nhõm khi có thêm một hướng đi cụ thể hơn thay vì chỉ hỏi thăm may rủi khắp chợ.
My Lam lấy điện thoại ra, gọi cho người quen ngay lập tức, giải thích ngắn gọn về việc cần tìm thông tin một cụ bà tên Tư Liễu từng sống gần khu vực cầu trong quận. Tôi đứng nghe, lòng vừa hồi hộp vừa biết ơn vì có người sẵn sàng giúp đỡ mình trong hành trình này.
Cuộc gọi kết thúc, My Lam quay sang tôi, nụ cười đầy hy vọng trên môi.
"Chị ấy nói để chị kiểm tra thử, mai mốt có tin sẽ báo liền. Chị ấy cũng nói khu mình đang tìm có mấy cây cầu, chắc phải kiểm tra từng khu vực một." My Lam nói, giọng vẫn tràn đầy lạc quan.
Tôi gật, cảm ơn My Lam lần nữa, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết giá trị của việc không phải đơn độc trong hành trình này. Chúng tôi tiếp tục dạo thêm một lúc quanh chợ, không tìm ra thêm manh mối nào mới, nhưng lòng tôi đã nhẹ nhõm hơn hẳn, mang theo hy vọng rằng câu trả lời cuối cùng đang tới gần hơn từng ngày.
Trưa hôm đó, chúng tôi ghé một quán cơm bình dân gần chợ ăn trưa cùng nhau trước khi chia tay, mỗi người về nhà nghỉ ngơi sau một buổi sáng dài dò hỏi khắp nơi. Tôi nhìn My Lam ăn cơm ngon lành, kể chuyện vui về mấy bà cô trong chợ, và tự hỏi mình đã may mắn thế nào khi có một người bạn sẵn sàng đồng hành trong một hành trình kỳ lạ và nặng nề như thế này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →