🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng sớm, nắng vàng nhạt trải dài trên những con đường còn thưa vắng xe cộ, không khí trong lành hiếm hoi của buổi sớm thành phố. Tôi tới nhà bà Tư Liễu đúng giờ hẹn, thấy bà đã ngồi sẵn trên ghế, chuẩn bị tươm tất trong bộ áo dài màu nâu giản dị, cô Hạ đứng cạnh, tay xách một túi đồ cúng nhỏ.

"Con chào bà, chào cô." Tôi cúi đầu chào, rồi phụ cô Hạ mang đồ cúng ra xe.

"Cảm ơn con nhiều lắm nghen." Bà Tư Liễu nói, để tôi và cô Hạ dìu bà ra tới xe, ngồi vững vàng phía sau.

Tôi đội mũ bảo hiểm cho bà cẩn thận, cài quai chắc chắn, rồi mới rồ ga, chạy chậm rãi hướng về phía nghĩa trang, nơi cách nhà bà khoảng nửa tiếng chạy xe.

Suốt quãng đường, bà Tư Liễu kể cho tôi nghe về chồng mình, một người đàn ông làm nghề thợ mộc, hiền lành, ít nói nhưng luôn chu đáo với gia đình. Bà kể về những kỷ niệm nhỏ nhặt nhưng ấm áp: lần ông tự tay đóng cho bà một chiếc tủ gỗ làm quà cưới, lần cả hai cùng nhau trồng cây khế trước nhà giờ đã cao lớn cho trái ngọt mỗi mùa.

Tôi lắng nghe, thỉnh thoảng góp vài câu hỏi nhỏ, để bà có không gian thoải mái chia sẻ những ký ức quý giá đó, cảm nhận rõ đây không chỉ là một chuyến xe, mà là một hành trình chữa lành cho cả người ngồi trước lẫn người ngồi sau.

Chúng tôi tới nghĩa trang khi nắng đã lên cao hơn, không khí ấm áp nhưng chưa tới mức gay gắt. Tôi đỡ bà xuống xe, dìu bà đi chậm rãi qua những hàng mộ, tới đúng phần mộ của chồng bà, một ngôi mộ giản dị nhưng được chăm sóc kỹ lưỡng qua những lần cô Hạ ghé thăm.

Bà Tư Liễu quỳ xuống trước mộ, run run thắp nhang, đặt lên đó những món đồ cúng cô Hạ đã chuẩn bị. Bà bắt đầu nói chuyện với mộ chồng, giọng nhỏ, đứt quãng, kể về những gì đã xảy ra trong năm qua, về việc bà cuối cùng cũng tìm ra được ân nhân của mình, dù người đó đã không còn trên đời.

Tôi và cô Hạ đứng lùi lại phía sau, tôn trọng khoảng riêng tư của bà, để bà có đủ thời gian nói hết những điều đã ấp ủ suốt cả năm trời không thể tới thăm.

Sau một lúc lâu, bà Tư Liễu đứng dậy, cô Hạ vội chạy tới đỡ bà, tôi cũng tiến lại gần. Gương mặt bà dù còn vương nước mắt nhưng đã ánh lên một vẻ thanh thản hiếm hoi.

"Cảm ơn con." Bà nói, nắm chặt tay tôi. "Bà nợ ba con một lời cảm ơn, giờ coi như bà đã trả được một phần, qua con."

Tôi gật, mắt cũng cay xè, cảm nhận rõ một điều gì đó vừa khép lại trọn vẹn trong lòng mình.

Chúng tôi trở về nhà bà an toàn, tôi từ chối nhận thêm bất kỳ khoản tiền nào bà cố đưa, chỉ xin phép được coi bà như người thân, thỉnh thoảng ghé thăm. Bà đồng ý, ôm tôi một cái thật chặt trước khi tôi ra về.

Về tới nhà, tôi lấy cuốn sổ cước gốc ra, mở tới trang có tên "Tư Liễu, gần cầu, con gái đi làm ăn xa, chưa hoàn tất". Tôi cầm bút, viết thêm vào bên cạnh dòng chữ dang dở của cha một dòng mới: "đã xong".

Tôi nhìn nét chữ mình vừa viết, và trong một khoảnh khắc kỳ lạ, nhận ra nét chữ đó, dù là của tôi, lại có gì đó rất giống với nét chữ của cha trong những trang đầu cuốn sổ nhỏ, cùng độ nghiêng, cùng cách viết chữ "x" có móc nhẹ ở cuối. Tôi không bình luận gì về điều đó, chỉ lặng lẽ gấp sổ lại, cất vào ngăn tủ cẩn thận.

Đêm đó, tôi chạy "ĐI NGAY" như thường lệ, kết thúc ca lúc mười một giờ, tắt app theo đúng thói quen đã hình thành suốt nhiều tháng qua.

Không có ai đứng vẫy tay ở lề đường.

Tôi chạy chậm rãi qua vài con phố quen thuộc, nơi tôi từng gặp ông Nhiều, bà cụ lẫn trí nhớ, anh Hoà, chị Diệu Loan, và biết bao con người khác mang theo những câu chuyện dang dở của riêng họ. Con phố đêm nay chỉ là một con phố bình thường, không có gì bất thường, không có địa chỉ nào không tồn tại trên bản đồ đang chờ tôi khám phá.

Tôi tắt app. Không có ai vẫy tay. Lần đầu tiên, tôi thấy nhẹ nhõm hơn là hụt hẫng.

Tôi dừng xe lại giữa một con phố vắng, đứng cạnh chiếc xe của mình một lúc lâu, để cho cảm giác đó lắng xuống trọn vẹn. Món nợ cuối cùng đã được trả, và cùng với nó, một chương dài trong cuộc đời tôi cũng vừa khép lại, nhẹ nhàng và trọn vẹn hơn tôi từng dám mong đợi.

Hết Chương 57

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 58
← TrướcTiếp →