🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm đó, tôi dành nhiều thời gian hơn bình thường để chuẩn bị xe, kiểm tra kỹ từng bộ phận dù xe vẫn đang chạy tốt: lốp xe, phanh, đèn, còi, tất cả đều được tôi rà soát cẩn thận dưới ánh đèn sân nhà.

Tôi đổ đầy bình xăng, một hành động nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn với tôi lúc này, một sự đối lập có chủ đích với chi tiết cha hết xăng giữa đêm khuya năm nào. Tôi không muốn bất kỳ sự cố nhỏ nhặt nào có thể xảy ra trong chuyến đi quan trọng ngày mai.

"Con chuẩn bị đi đâu mà kỹ vậy?" Mẹ hỏi, đứng ở cửa nhìn tôi loay hoay với chiếc xe.

"Dạ, mai con chở một người quen đi xa má, con chuẩn bị cho chắc ăn." Tôi đáp, chưa sẵn sàng kể chi tiết đầy đủ, nhưng cũng không còn hoàn toàn giấu diếm như trước.

Mẹ gật đầu, không hỏi thêm, có lẽ vì đã quen với việc tôi có những chuyến đi không giải thích rõ ràng suốt mấy tháng qua, nhưng ánh mắt bà vẫn có chút dò hỏi, như đang chờ đợi một ngày tôi sẽ kể hết mọi chuyện.

"Con nhớ mang theo áo mưa, dạo này trời hay đổ mưa bất chợt lắm." Mẹ dặn thêm, rồi quay vào nhà, để tôi tiếp tục công việc kiểm tra xe dở dang.

Tôi kiểm tra lại gương chiếu hậu, chỉnh lại góc nhìn cho vừa tầm mắt, thử còi xe vài lần để chắc chắn âm thanh vẫn rõ ràng. Đây là những thao tác tôi đã làm hàng trăm lần trước mỗi ca chạy xe, nhưng tối nay, mỗi động tác đều mang một sự trang trọng khác thường, như thể tôi đang chuẩn bị cho một nghi lễ quan trọng hơn là một chuyến chở khách bình thường.

Tôi lấy điện thoại, nhắn tin cho My Lam và Vũ, báo lịch trình ngày mai: giờ xuất phát, địa điểm đến, giờ dự kiến về, đúng theo thói quen an toàn tôi đã xây dựng suốt những đêm chạy xe khuya vừa qua.

My Lam nhắn lại ngay, đầy sự ủng hộ: "Chúc anh chuyến đi suôn sẻ! Nhớ báo em khi nào xong nha!" kèm theo vài biểu tượng cảm xúc động viên.

Vũ cũng nhắn lại, ngắn gọn nhưng chắc chắn theo đúng phong cách của nó: "Ok, cẩn thận. Có gì gọi tao liền."

Tôi mỉm cười nhìn hai tin nhắn đó, cảm nhận rõ mình đã không còn đơn độc trong hành trình này như những ngày đầu tiên, khi tôi còn phải giấu diếm mọi thứ, tự mình gánh vác tất cả trong im lặng.

Tôi lấy cuốn sổ cước gốc và cuốn sổ nhỏ của cha ra, đặt cạnh nhau trên bàn học, ngồi nhìn chúng một lúc lâu. Tôi cầm bút, viết vào cuốn sổ nhỏ dòng chữ áp chót, nét chữ cẩn thận, chậm rãi.

Đêm mai. Bà Tư Liễu. Việc cuối cùng.

Tôi gấp sổ lại, nhìn ra cửa sổ phòng mình, nơi bầu trời đêm nay trong vắt hiếm hoi, không một gợn mây, những ngôi sao lấp lánh xa xa trên nền trời đen thẳm. Con phố ngoài kia yên tĩnh lạ thường, không một tiếng động lớn nào phá vỡ sự bình yên của đêm.

Tôi ngồi đó một lúc, để cho tâm trí lắng lại, chuẩn bị tinh thần cho ngày mai, ngày sẽ khép lại một hành trình dài đầy cảm xúc mà tôi đã trải qua suốt mấy tháng vừa rồi. Tôi không biết chắc điều gì sẽ xảy ra sau khi cuốc xe cuối cùng này hoàn thành, liệu mọi thứ có thật sự kết thúc như ông Cẩn đã nói, hay sẽ còn điều gì bất ngờ khác đang chờ đợi phía trước. Nhưng dù thế nào, tôi biết mình đã sẵn sàng, và đó là điều quan trọng nhất lúc này.

Tôi tắt đèn bàn, nhưng chưa vội đi ngủ ngay, chỉ ngồi thêm một lúc trong bóng tối, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài sân, tiếng quạt máy phòng bên kêu đều đều. Ngày mai, khi mặt trời lên, tôi sẽ thực hiện chuyến xe cuối cùng của hành trình này, không phải trong bóng tối bí ẩn của những cuốc ẩn nửa đêm, mà dưới ánh sáng ban ngày, công khai, đầy đủ ý thức, một sự lựa chọn có chủ đích đánh dấu ranh giới giữa những gì đã qua và những gì sắp tới.

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →