Vài ngày sau cuộc trò chuyện với ông Cẩn, tôi ghé thăm bà Tư Liễu lần thứ hai, mang theo một hộp bánh nhỏ làm quà, dù bà một mực nói không cần thiết.
Chúng tôi ngồi trong phòng khách quen thuộc, cô Hạ pha trà, không khí đã bớt căng thẳng hơn hẳn lần gặp đầu tiên, thay vào đó là một sự gần gũi kỳ lạ giữa hai con người từng xa lạ nhưng giờ đây đã gắn kết với nhau qua một câu chuyện lớn lao. Chiếc mũ bảo hiểm vẫn treo nguyên trên tường, nhưng lần này tôi nhìn nó với một cảm giác khác hẳn, không còn là một bí ẩn cần giải mã, mà là một kỷ vật đã tìm được đúng ý nghĩa của nó.
"Con qua đây, bà cảm ơn con nhiều lắm, vì đã cho bà biết được sự thật, dù nó đau lòng." Bà Tư Liễu nói, giọng đã bình tĩnh hơn nhiều so với lần trước.
"Dạ, con nghĩ bà có quyền được biết." Tôi đáp, rồi ngập ngừng một lúc trước khi hỏi thêm. "Bà ơi, con muốn hỏi, có điều gì bà còn ao ước làm được không, mà chưa làm được vì lý do gì đó?"
Bà Tư Liễu nhìn tôi, có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ này, rồi trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu.
"Sao con hỏi vậy?" Bà hỏi ngược lại, ánh mắt dò xét nhưng không có vẻ khó chịu.
"Con muốn làm điều gì đó cho bà, thay cho ba con." Tôi giải thích, giọng chân thành. "Ba con chưa kịp hoàn thành việc chở bà, con muốn hoàn thành nốt phần còn lại, theo cách nào đó."
Bà Tư Liễu im lặng một lúc, mắt dần ầng ậc nước, rồi bà bắt đầu kể, giọng run run nhưng đầy xúc động.
"Từ ngày ông nhà bà mất, mười năm nay rồi, bà chưa một lần được đi thăm mộ ổng đúng vào ngày giỗ." Bà nói, tay siết chặt lấy tà áo. "Con Hạ bận đi làm xa, không phải năm nào cũng về kịp, mà bà thì già rồi, chân yếu, không tự đi xe được, cứ lỡ hẹn hoài với ổng."
Tôi ngồi lặng, cảm nhận rõ đây chính là "việc dang dở thật sự" của bà, không phải chuyện cấp cứu năm xưa như tôi vẫn nghĩ, mà là một nỗi ân hận âm thầm đã đeo bám bà suốt cả một thập kỷ.
"Ngày giỗ ổng là ngày mai đó con." Bà nói thêm, giọng nghẹn ngào. "Năm nay con Hạ cũng đi công tác gấp, không về kịp, bà cứ nghĩ chắc lại phải lỡ hẹn nữa rồi."
Tôi nhìn bà, một quyết định đã hình thành rõ ràng trong đầu, không cần suy nghĩ thêm.
"Con... con chở bà đi được không?" Tôi hỏi, giọng chắc chắn. "Ngày mai, con sẽ chở bà tới thăm mộ ông."
Bà Tư Liễu ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt già nua sáng lên một tia hy vọng, rồi bà gật đầu, không do dự, hai tay nắm chặt lấy tay tôi.
"Được vậy thì tốt quá, cảm ơn con nhiều lắm." Bà nói, giọng vừa xúc động vừa nhẹ nhõm.
Cô Hạ đứng bên cạnh, cũng xúc động không kém, cảm ơn tôi rối rít, hứa sẽ chuẩn bị sẵn đồ cúng để tôi ghé lấy vào sáng sớm hôm sau.
Tôi ra về khi trời đã chạng vạng, lòng tràn ngập một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trang trọng. Đây không còn là một cuốc-không-tính-tiền theo đúng nghĩa của luật cũ nữa, không có địa chỉ kỳ lạ nào không tồn tại trên bản đồ, không có ám hiệu bí ẩn nào ở lề đường. Đây chỉ đơn giản là một hành động tử tế, xuất phát từ chính lựa chọn của tôi, không bị ràng buộc bởi bất kỳ luật lệ nào, và có lẽ, chính vì vậy mà nó lại mang một ý nghĩa lớn lao hơn bất kỳ cuốc xe ẩn nào tôi từng thực hiện.
Trên đường về, tôi ghé ngang tiệm chú Sáu Đờn báo tin, chú nghe xong, gật gù, vỗ vai tôi một cái thật chặt, không nói gì nhiều, chỉ dặn tôi nhớ chuẩn bị xe cộ cho kỹ, đường xa, ngày mai đi sớm tránh nắng gắt buổi trưa. Tôi cảm ơn chú, chạy về nhà, trong lòng đã sẵn sàng cho hành trình quan trọng nhất kể từ ngày bắt đầu cuộc tìm kiếm này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 56 →