Vài tháng đã trôi qua kể từ đêm cuối cùng đó. Tôi vẫn chạy "ĐI NGAY" mỗi tối như trước, nhưng giờ đây, tôi có ý thức hơn về giới hạn của mình: không chạy quá mười một giờ rưỡi khuya vào những ngày có lớp sớm hôm sau, luôn kiểm tra xe kỹ càng trước mỗi ca, luôn nhắn tin báo mẹ hoặc My Lam mỗi khi đổi lộ trình bất thường.
Tôi đã kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe, một buổi tối cách đây không lâu, sau bữa cơm, khi Trâm đã về phòng học bài. Mẹ nghe hết, im lặng rất lâu, rồi chỉ nói một câu ngắn gọn nhưng khiến tôi bất ngờ: "Má cũng có linh cảm ba con còn giữ chuyện gì đó, chỉ là không dám hỏi thẳng, sợ khơi lại nỗi đau." Bà không trách tôi vì đã giấu, chỉ ôm tôi một cái thật chặt, nói bà tự hào vì tôi đã tìm ra được sự thật và làm trọn được điều cha còn dang dở.
My Lam và Vũ vẫn ở bên tôi, mỗi người theo cách riêng của mình. Vũ vẫn không tin vào phần siêu nhiên của câu chuyện, thỉnh thoảng vẫn đùa gọi tôi là "thằng có duyên với ma", nhưng chưa bao giờ thôi quan tâm, thôi hỏi han mỗi khi thấy tôi có vẻ mệt mỏi. My Lam vẫn giữ sự tò mò ấm áp ngày nào, thỉnh thoảng hỏi tôi có gặp thêm chuyện gì lạ không, dù từ sau đêm đó, không còn cuốc ẩn nào xuất hiện nữa.
Tôi vẫn ghé thăm bà Tư Liễu đều đặn mỗi tháng, đôi khi chỉ để ngồi uống trà, nghe bà kể thêm những câu chuyện cũ. Bà đã coi tôi như cháu trong nhà, và tôi cũng thấy lòng mình ấm áp mỗi lần ghé qua căn nhà nhỏ đó, nơi chiếc mũ bảo hiểm của cha giờ đây đã được đặt trang trọng trên bàn thờ, cạnh di ảnh của chồng bà.
Chú Sáu Đờn và ông Cẩn, hai người bạn cũ từng có hiềm khích suốt nhiều năm, đã dần nối lại quan hệ qua những buổi tôi mời cả hai tới nhà ăn cơm cùng gia đình. Không phải mọi khoảng cách cũ đều biến mất hoàn toàn, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu nói chuyện với nhau trở lại, một điều tôi tự hào vì đã góp phần nhỏ tạo ra được.
Cuốn sổ cước gốc của Đội Xe Đêm Chợ Bà, tôi giữ cẩn thận trong ngăn tủ, thỉnh thoảng lấy ra đọc lại, không phải để tìm kiếm điều gì nữa, mà để nhớ về một thời kỳ đã qua, về những con người đã sống tử tế với nhau theo cách riêng của họ, trong một thành phố đang thay đổi từng ngày. Ông Cẩn gợi ý tôi nên viết lại toàn bộ câu chuyện này một ngày nào đó, không phải để khoe khoang, mà để những người từng là thành viên Đội Xe Đêm, giờ phần lớn đã già yếu hoặc không còn nữa, được nhớ tới đúng như những gì họ đã sống.
Tôi vẫn có một thói quen nhỏ mà tôi giữ lại từ những đêm chạy cuốc ẩn: luôn mang theo vài tờ tiền lẻ dự phòng trong túi áo khoác, không phải để chờ đợi một cuốc-không-tính-tiền nào nữa, mà chỉ đơn giản là phòng khi có ai đó thật sự cần một sự giúp đỡ nhỏ giữa đường, dù đó có là một cuốc ẩn hay không. Đó là một lựa chọn tử tế bình thường của một con người, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ luật lệ cũ nào.
Học phí kỳ này, tôi đã đóng đủ, không phải nhờ một phép màu nào từ những cuốc ẩn, mà nhờ những tháng chạy xe cần mẫn, nhờ khoản tiền thưởng nhỏ thầy Hùng giới thiệu tôi làm thêm ở garage vào cuối tuần sau buổi thực tập năm ngoái. Cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn phía trước, học phí kỳ sau, tiền nợ mẹ còn đang trả góp, nhưng tôi đã học được cách đối diện với những khó khăn đó một cách bình thản hơn, không còn cảm giác phải một mình gánh vác tất cả như trước.
Tôi vẫn tiếp tục học, tiếp tục chạy xe, tiếp tục sống cuộc đời của một chàng trai hai mươi tuổi đang cố gắng xây dựng tương lai cho mình và gia đình. Nhưng giờ đây, tôi mang theo mình một sự hiểu biết sâu sắc hơn về người cha đã khuất, về ý nghĩa thật sự của việc sống tử tế, và về cái giá đôi khi phải trả cho những lựa chọn tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại mang sức nặng của cả một đời người.
Tôi không biết con đường nào rồi cũng sẽ có một người đang chờ, không hiện trên bản đồ nào cả. Nhưng tôi biết, nếu có ai vẫy tay, tôi vẫn sẽ dừng lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨