Chiều thứ Ba, tôi ghé tiệm photocopy ông Cẩn, mang theo toàn bộ câu chuyện mới nhất để kể cho ông nghe: cuộc gặp gỡ với bà Tư Liễu, chi tiết đầy đủ về đêm cha mất, chiếc mũ bảo hiểm treo trên tường nhà bà suốt hai năm qua.
Tiệm vắng khách hơn thường lệ, chỉ có tiếng quạt máy kêu è è ở góc tường. Ông Cẩn ngồi sau quầy như mọi khi, nhưng khi tôi bắt đầu kể, ông dừng hẳn công việc đang làm, tháo kính lão ra, chăm chú lắng nghe từng chi tiết một, không bỏ sót câu nào.
Tôi kể chậm rãi, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào quan trọng: lời kể của ông Bảy Tốt về đêm tai nạn, dòng chữ dang dở trong cuốn sổ nhỏ của cha, và cuối cùng là buổi gặp gỡ đầy nước mắt với bà Tư Liễu, người đã chờ đợi suốt hai năm để tìm ra ân nhân của mình mà không hề biết ân nhân đó đã không còn trên đời. Tôi kể cả về chiếc mũ bảo hiểm vẫn còn treo trên tường nhà bà, phủ một lớp bụi mỏng suốt hai năm không ai dám gỡ xuống.
Khi tôi kể xong, ông Cẩn ngồi lặng một lúc rất lâu, đôi tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn, không còn giữ được vẻ mạch lạc, điềm tĩnh như mọi lần trò chuyện trước đó.
"Ba mày..." Ông nói, giọng nghẹn lại, khác hẳn giọng kể chuyện đều đều thường ngày của một người làm nghề photocopy quen thuyết trình rành mạch. "Ba mày lúc nào cũng vậy, cứng đầu, tốt bụng, chưa bao giờ biết dừng đúng lúc."
Tôi im lặng, nhận ra đây là lần đầu tiên tôi thấy ông Cẩn để lộ cảm xúc mạnh mẽ tới mức này, khác hẳn hình ảnh một người đàn ông luôn giữ khoảng cách, luôn nói chuyện có phần khô khan, mạch lạc như đang thuyết trình tài liệu. Đôi vai gầy của ông run lên nhẹ, đôi tay vốn quen cầm dao rọc giấy và xếp tài liệu ngay ngắn giờ đây siết chặt vào nhau, như đang cố kìm giữ một điều gì đó đã bị nén lại quá lâu trong lòng.
Ông đưa tay lên, lau vội một giọt nước mắt bất ngờ lăn xuống, có vẻ ngượng ngùng vì để lộ sự yếu đuối hiếm hoi này trước mặt tôi.
"Xin lỗi con, chú già rồi, hay xúc động." Ông nói, cố lấy lại vẻ bình thản, nhưng giọng vẫn còn run.
"Không sao đâu chú, con hiểu mà." Tôi đáp, cảm động trước sự chân thành đó.
Ông Cẩn ngồi thêm một lúc, nhìn ra ngoài cửa tiệm, nơi ánh nắng chiều đang dần nhạt đi, nhuộm vàng cả con phố nhỏ. Ông thở dài, một hơi thở dài chứa đựng cả sự nhẹ nhõm lẫn tiếc nuối.
"Vậy là... cuối cùng cũng có người khép được cuốn sổ này." Ông nói, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Ba mày chắc mừng lắm, dù giờ ổng không còn đây để tự mình chứng kiến."
Tôi gật, mắt cũng cay xè theo câu nói đó. Chúng tôi ngồi im lặng bên nhau một lúc, để cho cảm xúc lắng xuống, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng về người đàn ông đã gắn kết cả hai chúng tôi lại với nhau qua câu chuyện này.
"Con còn một điều nữa muốn hỏi chú." Tôi nói, khi cả hai đã bình tĩnh trở lại phần nào. "Chú từng nói có gì đó liên quan tới tuyến đường con hay chạy, chưa giải thích rõ. Chú kể con nghe được chưa?"
Ông Cẩn nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc trở lại, như đang chuẩn bị tinh thần để nói ra điều cuối cùng còn giữ kín.
"Được rồi, giờ chắc cũng tới lúc con cần biết hết." Ông nói, đứng dậy đi rót thêm trà, chuẩn bị cho một cuộc trò chuyện dài hơn. "Ngồi đợi chú chút, chuyện này kể ra sẽ mất thời gian đó."
Ông bước vào phòng trong, tiếng ấm nước va vào tách trà vang lên khe khẽ. Tôi ngồi lại một mình giữa tiệm photocopy vắng vẻ, nhìn ra con phố ngoài kia đang lên đèn dần, lòng vừa hồi hộp vừa nôn nóng chờ đợi điều cuối cùng ông sắp kể, điều có thể sẽ giải thích trọn vẹn vì sao chính tôi, trong hàng ngàn người chạy xe ôm khắp thành phố này, lại là người được chọn để tiếp nối câu chuyện dang dở của cha.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 54 →