🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Hai, tôi tìm Vũ ngay từ đầu giờ, trước khi vào lớp, thấy nó đang ngồi một mình ở bậc thềm quen thuộc, tay cầm cây bút bi bấm liên tục theo thói quen cũ.

"Vũ, tao có chuyện muốn kể mày nghe, chuyện thiệt luôn, không giấu gì hết." Tôi nói, ngồi xuống cạnh nó.

Vũ ngừng bấm bút, nhìn tôi, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa dò xét.

"Rốt cuộc mày cũng chịu nói hả?" Vũ hỏi, giọng vẫn còn chút cứng rắn, nhưng đã bớt lạnh lùng hơn hẳn mấy tuần trước.

"Ừ, tao xin lỗi vì đã để mày chờ lâu vậy." Tôi đáp, rồi bắt đầu kể, từ đầu tới cuối, không bỏ sót chi tiết nào: người đàn ông vẫy tay bên đường đêm đầu tiên, cuốn sổ tìm thấy trong tủ đồ của cha, Đội Xe Đêm Chợ Bà, chú Sáu Đờn, ông Cẩn, ông Bảy Tốt, và cuối cùng, buổi gặp gỡ đầy nước mắt với bà Tư Liễu chiều Chủ Nhật vừa qua.

Vũ ngồi nghe hết, không ngắt lời, gương mặt thay đổi qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau: ngạc nhiên, hoài nghi, rồi dần chuyển sang một sự nghiêm túc lắng nghe thật sự. Có lúc nó khẽ "hả" lên đầy kinh ngạc khi tôi kể tới đoạn cha cõng bà Tư Liễu chạy bộ giữa đêm, nhưng không ngắt lời, chỉ im lặng chờ tôi kể tiếp, một sự kiên nhẫn hiếm thấy ở một đứa vốn nóng tính như nó.

Khi tôi kể xong, Vũ ngồi im một lúc lâu, tay vẫn cầm cây bút bi nhưng không còn bấm nữa.

"Thiệt tình, nghe như phim vậy." Vũ nói, giọng vẫn còn chút hoài nghi. "Tao không tin có ma đưa đường chỉ lối gì hết đâu Kiệt à, chắc phải có lời giải thích khoa học nào đó, hoặc là trùng hợp kỳ lạ thôi."

"Tao cũng không dám chắc chắn cái gì hết, chỉ biết những gì tao đã trải qua là thật." Tôi đáp, không cố thuyết phục nó tin vào phần siêu nhiên của câu chuyện.

"Nhưng mà..." Vũ ngừng lại, quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng chân thành hơn hẳn. "Tao tin mày. Tao tin những gì mày kể là thật, tin mày không bịa chuyện, và tao xin lỗi vì đã làm căng thẳng quá mức mấy tuần trước."

"Không, tao mới là người nên xin lỗi." Tôi lắc đầu. "Mày lo cho tao, làm vậy đúng thôi, tao mới là người sai khi giấu mày quá lâu."

Vũ im lặng một lúc, rồi đưa tay ra, chúng tôi bắt tay nhau, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ để xoá đi hết mọi căng thẳng đã tích tụ suốt mấy tuần qua.

"Tao vẫn không tin có ma đưa đường chỉ lối gì hết." Vũ nhắc lại, giọng đã nhẹ nhõm và có phần đùa cợt trở lại như bản tính thường ngày của nó. "Nhưng tao tin mày. Vậy được chưa?"

"Được rồi." Tôi cười, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập khắp cơ thể, như vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều tuần qua.

Chúng tôi ghé căng tin mua hai ly nước mía trước khi vào lớp, ngồi uống chung, nói chuyện rôm rả như những ngày xưa cũ, không còn khoảng cách nào giữa hai đứa nữa.

"Mà từ giờ có chuyện gì nhớ kể tao nghe liền nghen, đừng để tao phải theo dõi mày như thám tử nữa, mệt lắm." Vũ nói, đưa ly nước mía ra.

"Ừ, hứa đó." Tôi đáp, cụng ly với nó, tiếng ly nhựa chạm nhau nghe vui tai giữa buổi sáng đầu tuần đầy nắng. Cả hai đứa cùng cười, tiếng cười giòn tan quen thuộc mà tôi đã nhớ suốt mấy tuần căng thẳng vừa qua, giờ mới thật sự được nghe lại trọn vẹn.

Tôi nhìn Vũ, lòng tràn đầy biết ơn vì có một người bạn như vậy, người dù không tin vào phần huyền bí của câu chuyện, vẫn sẵn sàng tin tưởng và ở bên tôi vô điều kiện, một tình bạn tôi biết mình sẽ trân trọng suốt đời.

Tiếng trống vào tiết vang lên, chúng tôi vội uống nốt ly nước mía, ném vỏ ly vào thùng rác rồi chạy vào lớp, suýt trễ giờ. Ngồi vào chỗ quen thuộc cạnh nhau, tôi liếc sang Vũ một cái, thấy nó cũng đang liếc lại, cả hai cùng bật cười khẽ, một tiếng cười đánh dấu mọi thứ giữa chúng tôi đã thật sự trở lại như trước.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 53
← TrướcTiếp →