Tôi rời khỏi nhà bà Tư Liễu khi trời đã sẩm tối, hứa sẽ quay lại thăm bà sớm, mang theo một cảm giác nặng trĩu lẫn nhẹ nhõm khó tả trong lòng. Con đường về nhà quen thuộc bỗng dưng trở nên khác lạ, như thể tôi đang nhìn nó bằng một đôi mắt hoàn toàn mới sau tất cả những gì vừa nghe được.
Tôi chạy xe chậm rãi, không vội vàng như mọi khi, để cho tâm trí có thời gian sắp xếp lại mọi thứ. Hình ảnh cha cõng một bà cụ xa lạ chạy bộ giữa đêm khuya, hình ảnh giàn giáo sập trong bóng tối, hình ảnh bà Tư Liễu khóc nghẹn khi biết sự thật, tất cả cứ luân phiên hiện lên trong đầu tôi suốt cả quãng đường. Tôi dừng đèn đỏ ở một ngã tư quen thuộc, nhìn dòng người qua lại, tự hỏi có bao nhiêu người trong số họ cũng đang mang theo một câu chuyện lớn lao nào đó phía sau vẻ ngoài bình thường như tôi lúc này.
Về tới nhà, tôi đứng trước cửa một lúc lâu trước khi bước vào, cố lấy lại vẻ mặt bình thường để không làm mẹ lo lắng. Tôi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
"Con về rồi hả? Ăn cơm chưa?" Mẹ hỏi từ trong bếp, giọng vẫn bình thường như mọi ngày.
"Dạ con về rồi má, con ăn rồi." Tôi nói dối, dù thực ra chưa ăn gì từ trưa tới giờ.
Tôi đi vào, thấy mẹ đang ngồi may vá một chiếc áo của Trâm bị rách, dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách. Trâm ngồi cạnh, đang làm bài tập, thỉnh thoảng hỏi mẹ vài câu về bài toán khó.
Tôi đứng nhìn cảnh tượng đó một lúc, một sự bình yên giản dị mà tôi chợt nhận ra mình đã quá quen thuộc tới mức đôi khi quên đi giá trị thật sự của nó. Một cảm xúc dâng trào bất chợt trong lòng, tôi bước tới, ôm chầm lấy mẹ từ phía sau, một hành động bất ngờ mà tôi hiếm khi làm kể từ khi trưởng thành.
"Ơ, bữa nay sao vậy con?" Mẹ ngạc nhiên, tay vẫn cầm kim chỉ, nhưng không gạt tôi ra, chỉ nghiêng đầu ra hiệu hỏi.
"Con nhớ ba." Tôi nói, giọng khẽ, chỉ đủ để mẹ nghe thấy.
Mẹ im lặng một lúc, rồi đưa một tay lên, đặt lên cánh tay tôi đang ôm lấy bà, xoa nhẹ, một cử chỉ an ủi đơn giản nhưng ấm áp.
"Má cũng nhớ ổng." Mẹ nói, giọng trầm xuống. "Nhưng có con với em Trâm bên cạnh, má thấy đỡ hơn nhiều."
Trâm ngẩng lên nhìn cả hai, có vẻ không hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng lặng lẽ xích lại gần hơn, tựa đầu vào vai mẹ, một cách thể hiện sự đồng cảm theo cách riêng của một đứa trẻ mười ba tuổi vốn nhạy cảm hơn người lớn vẫn tưởng.
Tôi buông mẹ ra, ngồi xuống cạnh cả hai, không nói thêm gì về những gì vừa trải qua trong buổi chiều nay. Đây chưa phải lúc để kể hết mọi chuyện, tôi tự nhủ, nhưng ít nhất, khoảnh khắc gần gũi này, dù nhỏ bé, cũng đủ để tôi cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc trong hành trình đầy cảm xúc vừa qua.
Trâm kể chuyện trường lớp huyên thuyên, mẹ vừa may vá vừa lắng nghe, thỉnh thoảng góp một câu bình luận hài hước khiến cả ba cùng cười. Tôi ngồi đó, tham gia vào câu chuyện một cách hời hợt, tâm trí vẫn còn vướng bận nhiều nơi khác, nhưng cố gắng hết sức để hiện diện trọn vẹn với gia đình mình trong khoảnh khắc bình dị này, một điều tôi tự nhắc mình cần trân trọng nhiều hơn sau tất cả những gì vừa trải qua.
Tối đó, tôi vào phòng sớm hơn thường lệ, ngồi bên bàn học một lúc lâu, lấy cuốn sổ cước gốc ra lật lại từng trang dưới ánh đèn bàn, đối chiếu thêm vài chi tiết với những gì bà Tư Liễu vừa kể, cố gắng sắp xếp mọi thứ thành một câu chuyện có ý nghĩa, một câu chuyện tôi sẽ cần kể lại, đầy đủ và trọn vẹn, cho mẹ nghe vào một ngày nào đó không còn xa nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →