Tôi ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, cố giữ cho mình bình tĩnh trước khi bà Tư Liễu bắt đầu kể lại câu chuyện tôi đã chờ đợi suốt bao tháng qua.
"Đêm đó là ngày giỗ ông nhà tôi." Bà bắt đầu, giọng chậm rãi, ánh mắt hướng về phía bàn thờ nhỏ ở góc phòng. "Tôi cúng xong, ngồi một mình, nhớ ổng quá, tự nhiên thấy ngực đau thắt lại, khó thở kinh khủng."
Bà dừng lại, hít một hơi, như đang cố lấy lại sức để kể tiếp một ký ức đau đớn.
"Con Hạ lúc đó đi làm ăn xa chưa về, nhà chỉ có mình tôi. Nhà cũng không có điện thoại bàn, cái điện thoại di động thì hết pin từ hồi chiều mà tôi không để ý sạc." Bà kể tiếp, giọng run run. "Tôi cố lết ra tới cửa, định kêu hàng xóm, thì thấy có người chạy xe máy ngang qua, tôi ráng sức vẫy tay."
Tôi ngồi im, nín thở, chờ đợi từng chữ tiếp theo.
"Người đó dừng lại ngay, thấy tôi khó thở là hiểu liền, đỡ tôi lên xe, chở thẳng tới bệnh viện gần nhất, không cần tôi nói thêm lời nào." Bà nói, giọng nghẹn lại vì xúc động. "Dọc đường, ổng cứ nói 'cô ráng thở đều, sắp tới rồi', giọng bình tĩnh lắm, làm tôi cũng đỡ hoảng."
"Rồi sau đó thì sao ạ?" Tôi hỏi khẽ, dù trong lòng đã biết trước phần lớn câu chuyện qua lời kể của ông Bảy Tốt.
"Gần tới bệnh viện thì xe hết xăng giữa đường, may mà gần tới nơi rồi, ổng để xe lại bên đường, cõng tôi chạy bộ đoạn cuối vào phòng cấp cứu." Bà kể, nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Tôi được cứu kịp, bác sĩ nói chỉ chậm chút nữa là nguy tới tính mạng rồi."
Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, hình dung cảnh cha một mình cõng một bà cụ xa lạ chạy bộ giữa đêm khuya, chỉ vì không muốn để một giây phút nào bị lãng phí.
"Sau khi tôi được đưa vào cấp cứu, ổng nói với y tá gì đó rồi đi mất, không kịp cho tôi biết tên, không để lại số điện thoại." Bà tiếp tục, giọng đầy tiếc nuối. "Sau này tôi mới biết, chắc ổng quay lại kiếm cách đi tiếp việc gì đó dở dang của ổng, vì cái mũ bảo hiểm ổng để quên trên xe tôi lúc đó, con Hạ mang về nhà cất, chờ có dịp trả lại."
"Bà có biết chuyện gì xảy ra sau đó với ba con không?" Tôi hỏi, giọng khàn đi vì xúc động.
Bà Tư Liễu lắc đầu, ánh mắt đầy hoang mang.
"Không, tôi nằm viện tới sáng hôm sau mới xuất viện, lúc đó chỉ nghĩ tới việc tìm cách cảm ơn người ta, đâu biết chuyện gì đã xảy ra." Bà nói, giọng càng lúc càng nghẹn ngào hơn.
Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần để nói ra sự thật mà bà chưa hề hay biết suốt hai năm qua.
"Đêm đó, sau khi chở bà đi cấp cứu, ba con quay lại công trường để lấy chìa khoá một chiếc xe khác, vì xe của ổng đã hết xăng." Tôi nói, giọng run nhưng cố giữ mạch lạc. "Ổng trèo lên giàn giáo đang thi công dở để lấy đồ, và giàn giáo sập. Ổng mất ngay đêm đó."
Căn phòng chìm trong một sự im lặng nặng nề. Bà Tư Liễu đưa hai tay lên che mặt, vai run lên từng đợt, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra không kìm nén được nữa.
"Trời ơi... vậy mà tôi không hề hay biết gì hết..." Bà nói, giọng đứt quãng giữa những tiếng nấc. "Tôi sống thêm được hai năm nay, mà chưa một ngày nào không nhớ ổng, không áy náy vì chưa cảm ơn được đàng hoàng. Tôi không biết ổng là ai, không biết nhà ổng ở đâu để mà tạ ơn."
Tôi nhìn bà, lòng đau nhói nhưng cũng tràn ngập một cảm giác được giải thoát kỳ lạ, cảm giác của việc cuối cùng cũng ghép trọn được bức tranh mình đã tìm kiếm suốt bao tháng qua.
"Con là con ổng." Tôi nói, giọng khẽ nhưng rõ ràng.
Căn phòng im lặng hoàn toàn, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều trên đầu và tiếng nấc nghẹn của bà Tư Liễu, hai người xa lạ giờ đây được kết nối với nhau bởi một đêm định mệnh mà cả hai đều chưa từng có cơ hội hiểu trọn vẹn cho tới tận khoảnh khắc này.
Cô Hạ đứng phía sau mẹ, tay đặt lên vai bà, mắt cũng đỏ hoe, không nói được lời nào. Một lúc lâu sau, bà Tư Liễu mới ngẩng lên, lau nước mắt bằng vạt áo, nhìn tôi với ánh mắt vừa đau xót vừa biết ơn sâu sắc.
"Vậy là vì cứu bà mà ổng..." Bà bỏ lửng câu nói, không đủ can đảm hoàn thành nó. "Bà xin lỗi con, xin lỗi nhiều lắm. Nếu bà không kêu xe hôm đó..."
"Bà đừng nói vậy." Tôi ngắt lời, giọng kiên quyết hơn tôi tưởng mình có thể có trong khoảnh khắc này. "Ba con làm vậy không phải vì bị ép buộc, ổng làm vậy vì ổng chọn như vậy, vì ổng tin đó là điều đúng nên làm. Đó không phải lỗi của bà."
Bà Tư Liễu nhìn tôi, đôi mắt già nua ầng ậc nước, gật đầu nhẹ, dù tôi biết cảm giác áy náy đó có lẽ sẽ không bao giờ hoàn toàn biến mất khỏi lòng bà, cũng giống như nỗi đau mất cha vẫn còn nguyên vẹn trong tôi sau ngần ấy năm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →