Cánh cửa sắt mở rộng hơn, người phụ nữ ban nãy ra hiệu mời tôi vào, gương mặt vẫn còn thoáng nét xúc động chưa nguôi.
"Vô đây con, má cô đồng ý gặp." Bà nói, giọng đã thân thiện hơn hẳn lúc đầu.
Tôi bước vào, cởi dép để ở cửa theo phép lịch sự, đi theo bà vào một phòng khách nhỏ, đơn sơ nhưng sạch sẽ, một bộ bàn ghế gỗ cũ kê giữa nhà, một chiếc quạt trần quay chậm rãi trên đầu.
"Con ngồi đợi chút, để cô rót nước." Người phụ nữ nói, rồi đi vào bếp.
Tôi ngồi xuống ghế, mắt lướt quanh căn phòng. Trên tường treo vài tấm ảnh gia đình cũ, một bàn thờ nhỏ ở góc phòng với di ảnh một người đàn ông lớn tuổi, có lẽ là chồng bà Tư Liễu đã khuất, khói nhang còn vương lại chút mùi trầm nhàn nhạt. Căn nhà đơn sơ nhưng gọn gàng, toát lên vẻ của một gia đình sống giản dị, cần kiệm.
Rồi ánh mắt tôi dừng lại ở một điểm trên bức tường đối diện: một chiếc mũ bảo hiểm cũ, loại nửa đầu phổ biến của xe máy, treo trên một cái đinh, phủ một lớp bụi mỏng, đặt cao hơn hẳn những vật dụng khác trong nhà, như thể được cất giữ một cách có chủ đích, không phải chỉ treo tạm.
Tim tôi thắt lại. Chiếc mũ đó không giống loại mũ gia đình này thường dùng, kiểu dáng cũ, màu sắc đã bạc, trông như đã được treo ở đó từ rất lâu, không ai đụng tới.
Người phụ nữ trở ra với một khay nước, đặt xuống bàn, thấy ánh mắt tôi vẫn dán vào chiếc mũ bảo hiểm, bà giải thích, không đợi tôi hỏi.
"Cái mũ đó của một người tốt bụng để quên, hai năm nay rồi. Má cô cứ giữ hoài, nói không biết trả cho ai." Bà rót nước ra ly, đẩy về phía tôi. "Đêm đó má cô bệnh nặng, người đó chở má đi cấp cứu, sau đó không biết đi đâu mất, để quên cái mũ này lại trên xe nhà mình."
Tôi cầm ly nước, tay run tới mức nước sóng sánh gần tràn ra ngoài. Mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp lại hoàn toàn. Chiếc mũ đó, chắc chắn, là của cha tôi.
"Má cô đó, đợi con hai năm nay rồi đó, cứ nhắc hoài chuyện phải tìm cách cảm ơn người ta, mà không biết tên, không biết nhà ở đâu để mà tìm." Người phụ nữ kể, giọng có phần bùi ngùi. "Bây giờ con xuất hiện, nói tên ba con, chắc là đúng người rồi."
"Cô tên Hạ, con gái út của má." Người phụ nữ giới thiệu thêm, có lẽ nhận ra mình quên chưa nói tên mình suốt từ đầu. "Hồi đó cô đi làm xa, tới lúc về mới biết chuyện, tiếc là không gặp được người ta để cảm ơn trực tiếp."
Có tiếng bước chân chậm rãi từ phòng trong vọng ra, một bà cụ tóc bạc trắng, dáng người nhỏ nhắn, chống gậy bước ra từng bước một, con gái vội chạy lại đỡ.
Bà cụ dừng lại giữa phòng, nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt dần mở to, một sự xúc động không thể che giấu hiện rõ trên gương mặt đầy nếp nhăn của bà.
Tôi đứng dậy, cúi đầu chào, tim đập nhanh tới mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp trong lồng ngực mình.
"Trời ơi..." Bà cụ nói, giọng run run, một tay đưa lên che miệng như đang cố kìm nén một cảm xúc quá lớn. "Con giống ổng quá."
Câu nói đó, ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một quãng thời gian dài chờ đợi, khiến mắt tôi cay xè. Tôi đứng đó, đối diện với người phụ nữ mà cha tôi đã đánh đổi cả mạng sống để cố gắng cứu giúp, và lần đầu tiên, tôi cảm nhận được trọn vẹn sức nặng thật sự của câu chuyện mình đã theo đuổi suốt bao tháng qua.
Con gái bà dìu bà ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi, cẩn thận đỡ lưng bà tựa vào thành ghế. Bà Tư Liễu vẫn không rời mắt khỏi tôi, hai bàn tay gầy guộc đan vào nhau trên đùi, run run vì cả tuổi tác lẫn cảm xúc dồn nén.
"Con ngồi xuống đi con, đừng đứng vậy." Bà nói, giọng đã bớt run hơn một chút, cố lấy lại bình tĩnh. "Bà chờ ngày này lâu lắm rồi."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →