Chủ Nhật chiều, tôi đứng trước con hẻm nhỏ trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, tay vẫn còn cầm chặt điện thoại với địa chỉ hiện trên màn hình, dù đã tới đúng nơi từ mười phút trước mà chưa dám bước vào.
Con hẻm hẹp, hai bên là những căn nhà cấp bốn xen lẫn vài căn nhà xây mới hơn, dây điện chằng chịt trên đầu, vài chậu cây cảnh đặt trước cửa nhà tạo thành một khung cảnh bình dị, quen thuộc của một khu dân cư lâu năm. Một bà cụ ngồi quạt trước hiên nhà đầu hẻm nhìn tôi dò xét khi thấy tôi đứng lại lâu bất thường, nhưng không hỏi gì, chỉ tiếp tục quạt đều đều.
Tôi đếm số nhà, tìm tới căn nhà theo địa chỉ My Lam gửi, một căn nhà nhỏ sơn màu xanh nhạt đã bạc màu theo thời gian, cửa sắt kéo đóng kín một nửa.
Tôi đứng trước cổng, tim đập thình thịch, hai tay run nhẹ. Tôi đã tưởng tượng ra khoảnh khắc này không biết bao nhiêu lần trong suốt mấy ngày qua, nhưng giờ khi thật sự đứng đây, mọi kịch bản tôi từng nghĩ ra đều tan biến, chỉ còn lại một nỗi hồi hộp không thể diễn tả thành lời.
Tôi nhớ lại toàn bộ hành trình đã qua: đêm đầu tiên gặp ông Nhiều, cuốn sổ tìm thấy trong tủ đồ của cha, những buổi trò chuyện với chú Sáu Đờn và ông Cẩn, lời kể đau lòng của ông Bảy Tốt về đêm cha mất. Tất cả những mảnh ghép đó đã dẫn tôi tới đúng cánh cổng này, tới người phụ nữ mà cha tôi đã hy sinh cả mạng sống để cố gắng giúp đỡ.
Tôi đưa tay định gõ cửa, nhưng rồi lại rụt lại, chưa đủ can đảm. Tôi đứng đó thêm vài phút, hít thở sâu, cố trấn tĩnh lại tinh thần. Tôi đã nhắn tin báo mẹ và Vũ mình đi đâu, đúng theo thói quen an toàn đã hình thành từ những đêm chạy xe khuya, dù lần này là một buổi chiều bình thường, không phải một cuốc ẩn kỳ lạ nào cả.
Đúng lúc đó, cánh cửa sắt bỗng mở ra từ bên trong, một người phụ nữ trung niên bước ra, tay cầm một túi rác nhỏ, có vẻ định mang ra thùng rác đầu hẻm. Bà giật mình khi thấy tôi đứng ngay trước cổng, có phần cảnh giác.
"Con tìm ai vậy?" Bà hỏi, giọng có chút dò xét, điều dễ hiểu khi thấy một người lạ đứng lặng trước cổng nhà mình.
Tôi lúng túng, cố sắp xếp lại suy nghĩ để trả lời cho mạch lạc.
"Dạ, cô cho con hỏi, đây có phải nhà bà Tư Liễu không ạ?" Tôi hỏi, giọng vẫn còn run.
Người phụ nữ nhíu mày, gật đầu chậm rãi.
"Đúng rồi, má cô đó. Mà con là ai, tìm má cô có việc gì?"
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm cách giới thiệu bản thân sao cho không quá đột ngột.
"Dạ, con là con của ông Đỗ Văn Thà. Ba con hồi xưa từng quen biết bà Tư Liễu."
Người phụ nữ sững lại, túi rác trên tay gần như rơi xuống đất, ánh mắt bà thoáng qua một sự ngạc nhiên lẫn xúc động khó giấu.
"Ủa... cái tên đó má tôi có nhắc, lâu lắm rồi..." Bà nói, giọng chậm rãi, như đang cố nhớ lại một ký ức đã xa. "Con đợi ở đây, để cô vô hỏi má coi sao."
Bà quay vào trong, để lại tôi đứng một mình trước cổng, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Cái tên "Đỗ Văn Thà" vừa được nhắc tới, và phản ứng của người phụ nữ này cho tôi biết chắc chắn một điều: cha tôi không phải một cái tên xa lạ đối với gia đình này, dù đã hai năm trôi qua kể từ đêm định mệnh đó.
Tôi đứng chờ, mỗi giây trôi qua đều nặng nề như cả một thế kỷ, không biết điều gì đang chờ đợi mình phía sau cánh cửa sắt đã khép lại đó.
Tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng vào con hẻm nhỏ, nhỏ dần và mờ nhạt, như thuộc về một thế giới khác hoàn toàn tách biệt với khoảnh khắc căng thẳng tôi đang trải qua. Tôi siết chặt hai tay vào nhau, cố giữ cho mình bình tĩnh, chuẩn bị tinh thần cho bất cứ điều gì sắp diễn ra phía sau cánh cửa đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →