Ba ngày sau ngày giỗ cha, tôi đang ngồi trong giờ học môn Vật liệu Cơ khí, cố gắng tập trung nghe thầy giảng dù đầu óc vẫn còn vướng bận nhiều điều, thì điện thoại trong túi rung lên liên tục, báo hiệu có tin nhắn gấp.
Tôi lén nhìn dưới bàn, thấy tên My Lam hiện trên màn hình, kèm theo một loạt tin nhắn liên tiếp.
"Anh Kiệt ơi! Chị bạn em tìm ra rồi!"
"Có một bà tên đầy đủ Nguyễn Thị Tư Liễu, từng có hộ khẩu gần khu cầu Bình Triệu đó anh!"
"Giờ nghe nói bả chuyển qua ở với con gái, một con hẻm nhỏ trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh."
Tim tôi đập nhanh dồn dập, tay run rẩy khi đọc từng dòng tin nhắn. Tôi cố kìm nén sự háo hức để không làm gián đoạn tiết học, nhưng không thể tập trung nghe thầy giảng thêm được nữa, mắt cứ dán chặt vào màn hình điện thoại dưới gầm bàn.
"Bả còn sống không em?" Tôi nhắn lại, tay run tới mức gõ sai chữ mấy lần.
"Còn anh ơi! Chị bạn em nói hồ sơ cập nhật gần đây, bả vẫn còn sống, chỉ là sức khoẻ yếu, ít ra ngoài."
Tôi thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn hồi hộp tràn ngập trong lòng. Bà Tư Liễu vẫn còn sống, điều đó có nghĩa là tôi vẫn còn cơ hội để hoàn thành nốt cuốc xe cha đã bỏ dở, để gặp mặt người phụ nữ đã trở thành trung tâm của cả một hành trình dài tìm kiếm sự thật suốt mấy tháng qua.
Thầy giảng bài tiếp tục vang lên đều đều phía trên bục giảng, nhưng tôi không còn nghe rõ được một chữ nào nữa, tâm trí đã hoàn toàn bị cuốn vào những dòng tin nhắn vừa nhận được. Vũ ngồi cạnh liếc sang, nhận ra vẻ mặt khác lạ của tôi, khẽ hỏi có chuyện gì, tôi chỉ ra hiệu sẽ kể sau, chưa muốn làm gián đoạn niềm hy vọng đang dâng trào trong lòng bằng những lời giải thích vội vàng.
Tiết học kết thúc, tôi vội vàng thu dọn sách vở, bước ra hành lang, gọi điện ngay cho My Lam để nghe thêm chi tiết.
"Cảm ơn em nhiều lắm, thiệt sự cảm ơn em." Tôi nói, giọng vẫn còn run vì xúc động.
"Có gì đâu mà cảm ơn, em cũng mừng cho anh nữa á." My Lam đáp, giọng cũng tràn đầy niềm vui lây lan. "Chị bạn em gửi địa chỉ cụ thể cho em rồi, để em gửi qua Zalo cho anh liền."
Vài giây sau, một tin nhắn với địa chỉ cụ thể hiện lên màn hình điện thoại tôi: một con hẻm nhỏ trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, cách nhà tôi không quá xa, một nơi tôi có thể đã từng chạy xe ngang qua không biết bao nhiêu lần mà không hề hay biết đó chính là nơi cất giữ câu trả lời cuối cùng mình đang tìm kiếm. Tôi lưu địa chỉ đó lại, đọc đi đọc lại nhiều lần như sợ nó sẽ biến mất nếu mình lơ là dù chỉ một giây.
Tôi đứng giữa sân trường giờ ra chơi, tay cầm điện thoại, đọc đi đọc lại địa chỉ đó, một cảm giác vừa hồi hộp vừa sợ hãi xen lẫn nhau. Đây là điều tôi đã tìm kiếm suốt mấy tháng qua, nhưng giờ khi nó thật sự nằm trong tầm tay, tôi lại tự hỏi liệu mình đã thật sự sẵn sàng để đối diện với người phụ nữ đó chưa, để nghe bà kể lại chi tiết cuối cùng về đêm cha tôi mất.
Bầu trời chiều trên sân trường bắt đầu chuyển sang những sắc màu ấm áp của hoàng hôn, tiếng học sinh nô đùa vẫn vang vọng khắp nơi, nhưng trong lòng tôi, chỉ có một suy nghĩ duy nhất chiếm trọn tâm trí: đã tới lúc gặp bà Tư Liễu, dù tôi có sẵn sàng hay không.
Tôi nhắn cho chú Sáu Đờn báo tin, chú trả lời lại chỉ vài giây sau, ngắn gọn nhưng đủ ấm áp: "Tốt lắm con. Cẩn thận nghen, đừng vội vàng quá." Tôi cất điện thoại vào túi, dắt xe ra khỏi cổng trường, lòng vừa háo hức vừa run rẩy, tự nhủ mình sẽ dành cuối tuần này để chuẩn bị tinh thần thật kỹ trước khi tìm tới con hẻm nhỏ trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →