🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tám giờ sáng, Duy ngồi xổm trước tủ nhựa, tay cầm cuộn nilon trong suốt mua từ tiệm tạp hóa đầu ngõ.

Cuốn nhật ký nằm trên sàn gạch, bìa da nâu sờn. Anh đã định cầm lên đọc lại từ đầu — nhưng tay cứ để yên. Không phải sợ. Chỉ là cảm giác rằng mình không nên biết thêm gì nữa, rằng những gì đã đọc là vừa đủ, nhiều hơn là lấn vào chỗ không thuộc về mình.

Anh cuộn nilon quanh cuốn sổ, hai lớp, cẩn thận bịt kín mép. Tape trong dán xung quanh. Tay làm những việc đó rất tự nhiên, như khi anh đóng gói tài liệu quan trọng để gửi khách hàng. Bảo quản. Không phải chôn vùi.

Kéo tủ ra mất hơn ba phút. Tủ nhựa cũ, cạnh dưới cắm vào khe gạch, chân sau để lâu ngày đã hơi dính vào nền. Duy dùng vai đẩy, nghe tiếng cọ lê chói tai. Bụi bặm và mùi ẩm ùa ra từ khe hở. Ánh đèn chiếu vào khoảng tối giữa tủ và tường: vệt vôi loang vàng, vài con gián chết khô từ thuở nào, và khe hở chạy dọc theo đường tiếp giáp tường — nơi Duy đã tìm thấy cuốn nhật ký.

Anh đặt cuốn sổ đã bọc vào đúng khe đó. Đẩy nhẹ vào trong cho đến khi không còn thấy nữa.

Rồi kéo tủ lại.

Anh không biết tại sao mình không giữ lại. Không biết tại sao không scan từng trang, không đưa cho bảo tàng văn học hay tìm gia đình của Chi — những phương án anh đã lướt qua trong đầu lúc ba giờ sáng hôm qua, ngồi cạnh bà Năm trong hành lang. Tất cả những phương án đó đều có lý. Nhưng buổi sáng này, tay anh cứ bọc nilon, rồi đặt vào khe tường, như thể cơ thể biết trước mà không cần đợi đầu óc cho phép.

Có lẽ vì Chi đã để nó ở đó. Để nó về lại chỗ cũ là trả nó về tay chủ.

Duy dừng lại với suy nghĩ đó. Rồi đứng dậy, phủi bụi đầu gối.

Buổi chiều anh không làm việc được. Mở laptop ba lần, nhìn màn hình, đóng lại. Deadline cuối tuần vẫn còn, không cấp bách. Anh pha cà phê, ngồi cạnh cửa sổ nhìn xuống đường. Xe máy chạy qua, người đi bộ dừng trước hàng bánh mì đầu ngõ. Tiếng còi xe từ phía cầu vọng lên thành từng đợt.

Anh nhắn cho Châu: "Em về mấy giờ?"

Châu trả lời sau mười lăm phút: "6h sáng mai. Ca dài. Có gì không anh?"

"Không. Chỉ hỏi thôi."

Một lúc sau Châu gửi thêm: "Bà Năm ổn không? Hôm qua em về muộn, không kịp ghé."

Duy ngồi im nhìn tin nhắn đó. Anh không có câu trả lời đủ chính xác — không phải vì không biết, mà vì không tìm được từ nào đủ nhỏ để gói điều đó lại. Cuối cùng anh gõ: "Bà đang viết điều gì đó vào cuốn sổ. Anh nghĩ bà ổn hơn tối qua."

"Ý anh là bà khóc không?"

"Không khóc. Nhưng mắt ướt."

Châu không trả lời nữa. Duy nhìn dấu "đã xem" xuất hiện, rồi biến mất. Có lẽ cô hiểu.

Tám giờ tối, Duy ăn cơm bụi mang về. Cơm sườn, thêm tô canh chua. Anh ăn chậm hơn thường lệ, không mở YouTube không mở podcast. Chỉ ngồi với tiếng muỗng chạm tô và tiếng quạt trần quay vòng trên đầu.

Mười giờ, anh nằm xuống.

Đèn tắt lúc mười giờ mười lăm — sớm hơn ba tiếng so với bình thường. Cơ thể nặng theo nghĩa thực, kiểu nặng sau khi đã làm gì đó tốn nhiều sức mà không phải sức cơ bắp. Anh nhắm mắt, nghe tiếng xe ngoài đường, tiếng ti vi từ phòng nào đó phía cuối hành lang lọt qua vách tường mỏng, tiếng máy lạnh nhỏ giọt bên ngoài cửa sổ.

Không có tiếng gõ.

Anh ngủ.

2:15 sáng.

Duy tỉnh dậy không có lý do rõ ràng. Không có tiếng động lạ. Không phải ác mộng. Chỉ tự nhiên mắt mở ra, nhìn lên trần nhà tối thẫm, nghe tim đập bình thường.

Anh nằm im.

Chờ.

Khoảng thời gian giữa 1 và 3 giờ sáng trong phòng này luôn có thứ gì đó — anh đã quen với sự chờ đợi đó như quen với lịch triều cường. Ba tiếng gõ, đều đặn, từ khoảng không gian sau tủ. Anh đã đo khoảng cách. Đã tính độ trễ giữa mỗi tiếng. Đã gõ vào tường để so sánh âm thanh. Không bao giờ tìm ra giải thích vừa khít.

Nhưng đêm nay.

Im lặng.

Không phải loại im lặng nặng, loại im lặng anh đã biết trong những đêm đầu — loại im lặng căng ra như màng nhĩ trước khi có tiếng. Đây là im lặng đơn giản hơn. Nhẹ hơn. Như khoảng trống sau khi người ta thở ra xong.

Duy nằm thêm vài phút. Tay trái để lên ngực, cảm nhận lồng ngực lên xuống. Tim anh đập bình thường. Phòng không lạnh hơn hay ấm hơn. Tủ vẫn đứng yên chỗ cũ, bóng đen vuông vức dưới ánh đèn đường hắt qua mành.

Anh nghĩ đến bà Năm ngồi trong phòng mình lúc này — không biết bà có ngủ được không, hay vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc nhìn ra cửa. Anh nghĩ đến Châu đang ở đâu đó trong bệnh viện Nhi, dưới ánh đèn huỳnh quang xanh trắng, đang kiểm tra nhiệt độ hay thay ven cho một đứa trẻ ngủ không yên. Anh nghĩ đến Chi — không phải Chi trong nhật ký, không phải những trang chữ rời rạc dần về cuối — mà Chi như một người đã từng nằm ở đây, trong căn phòng này, lắng nghe đêm và không có ai lắng nghe lại.

Rồi anh lăn nghiêng, kéo chăn lên vai.

Nhắm mắt.

Ngủ lại.

Giấc ngủ không có gì đáng kể.

Không mơ thấy bà Năm hay Châu hay Chi. Không mơ thấy Linh — điều này đáng chú ý hơn, bởi nhiều đêm qua Linh vẫn xuất hiện theo kiểu nào đó, đôi khi là giọng nói, đôi khi chỉ là bóng lưng đi ra khỏi khung cửa. Đêm nay không có gì cả.

Chỉ là tối đen và yên tĩnh.

Và sáng ra khi ánh nắng len qua mành, Duy mở mắt, nằm nhìn lên trần, nhận ra mình đã ngủ liền bảy tiếng.

Anh không nhớ lần cuối điều đó xảy ra là khi nào.

Có lẽ đây là điều tốt nhất có thể xảy ra trong căn phòng này — không phải câu trả lời, không phải lời giải thích, không phải kết thúc có hậu cho bất kỳ ai. Chỉ là một đêm bình thường, không có gì để ghi lại.

Tủ đứng yên. Khe tường sau đó đã có lại thứ nó từng giữ.

Và căn phòng 404, lần đầu tiên kể từ khi Duy dọn vào, không đòi hỏi gì từ anh trong đêm qua.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →