Cuốn sổ nằm trên hai bàn tay bà, nhẹ hơn bà tưởng.
Bà Năm đã tưởng tượng khoảnh khắc này nhiều lần trong hai mươi năm — không phải tưởng tượng một cách có chủ ý, mà nó cứ hiện ra vào những đêm bà ngồi hành lang, khi tòa nhà im lặng đến mức bà nghe được tiếng mình thở. Bà tưởng tượng một vật gì đó của Chi còn sót lại trong căn phòng. Một bức thư. Một trang giấy. Thứ gì đó giải thích tại sao. Thứ gì đó khiến bà bớt là người đứng sau cánh cửa đêm đó.
Nhưng giờ cuốn sổ nằm trong tay bà, và bà không mở ra được.
Duy đứng cách bà hai bước. Châu đứng gần hơn. Cả hai không nói gì — cái im lặng của người hiểu rằng có những lúc không nên nói gì. Bà Năm nhìn xuống trang bìa. Góc dưới bên phải đã mủn, giấy ố vàng loang thành hình không tên. Hai mươi năm trong khe tường. Bà không biết giấy có thể giữ được lâu đến vậy.
Bà lật mở.
Chữ Chi nhỏ, nghiêng nhẹ sang phải. Bà nhớ chữ đó — Chi hay dán tờ nhắn lên bảng thông báo ở hành lang, những tờ nhắn vô hại như "Ai có máy in cho mượn không" hay "Mình để quên ô ở cầu thang tầng hai". Chữ trên tờ nhắn và chữ trong cuốn sổ này là một người. Bà nhận ra ngay.
Bà không đọc. Mắt bà chỉ lướt qua những dòng chữ mà không bám vào từ nào. Tay bà run nhẹ — không phải vì tuổi, mà vì thứ gì đó đang bò lên từ trong ngực.
Rồi bà thấy tên Duy. Tên Châu.
Hai người này đã viết vào đây. Bà lật đến trang cuối có chữ và đọc từng dòng một, chậm rãi như người đánh vần. Chữ Duy gọn, thẳng, của người quen viết code hơn viết tay. Chữ Châu mềm hơn, chỗ nào đó hơi run. Họ đã viết cho một người không còn ở đây để đọc. Và họ vẫn viết.
Bà Năm ngồi xuống bậc thềm ngay tại chỗ. Không báo trước, không xin phép, đầu gối bà gập lại và bà ngồi xuống như người hết hơi.
Châu định đỡ. Duy đặt tay lên vai Châu — khẽ thôi, đủ để nói đừng.
Bà ngồi im rất lâu.
Hành lang tầng bốn vào buổi chiều muộn có ánh sáng vàng nhạt hắt qua ô cửa sổ cuối dãy. Bụi lơ lửng trong luồng sáng đó — bà hay ngồi nhìn bụi vào những đêm không ngủ được, ngồi nghĩ bụi này đã ở đây bao nhiêu năm, đã bay ngang qua bao nhiêu người đi qua hành lang này. Giờ bà ngồi nhìn bụi lần nữa, giữa ban ngày, cuốn sổ trên tay.
Ngón tay bà chạm vào tên Duy. Chạm vào tên Châu.
Người ta hay nói hối hận thì không làm được gì nữa. Bà biết câu đó từ lâu, biết bằng cái cách người ta biết một sự thật không muốn nhìn nhận. Nhưng giờ nhìn hai cái tên này — hai người trẻ đã làm thứ bà không làm được hai mươi năm trước — bà thấy câu đó không hoàn toàn đúng.
Hối hận không làm được gì. Nhưng người còn sống vẫn có thể làm.
Bà mở túi áo. Cây bút bi nằm ở đó như mọi tối — bà mang theo bút từ ngày còn đi làm, thói quen không bỏ được. Bút già, nhựa vàng ngà, mực vẫn còn. Bà kéo nắp ra.
Tay bà run.
Không phải vì bà không biết mình muốn viết gì — bà biết rõ, bà đã giữ những chữ đó trong người suốt hai mươi năm, chúng nằm dưới xương ức như viên đá nhỏ bà nuốt phải từ đêm đó và không bao giờ tiêu được. Tay bà run vì bà biết rằng một khi viết ra, bà sẽ không còn chỗ nào để giấu nữa.
Bà cúi xuống. Tìm chỗ trống trên trang giấy.
Rồi bà viết.
Chữ run, không đều, của bàn tay bảy mươi tuổi và của người giữ thứ gì đó quá lâu. Nhưng bà viết từng chữ một, không dừng, không sửa:
Chi, tao đứng trước cửa mày đêm đó. Tao không gõ vì tao sợ làm phiền. Tao sai. Tao hối hận hai mươi năm nay. Xin mày tha cho tao.
Bà dừng lại. Nhìn những dòng chữ đó.
Rồi ký tên: Năm.
Không có gì xảy ra sau đó. Không có tiếng động, không có gió, không có thứ gì vọng lại từ phía sau cánh cửa 404. Hành lang vẫn im, bụi vẫn trôi trong luồng sáng chiều. Bà Năm ngồi với cuốn sổ trên tay và nhận ra mình đang chờ thứ gì đó — không biết là gì, chỉ biết là đang chờ.
Không có gì đến cả.
Nhưng viên đá dưới xương ức — lần đầu tiên trong hai mươi năm — bà cảm thấy nó nhỏ hơn một chút. Chỉ một chút thôi. Không tan, không biến mất. Chỉ nhỏ hơn.
Châu ngồi xuống cạnh bà. Không nói gì. Chỉ ngồi.
Duy đứng quay đi nhìn về phía cửa sổ cuối hành lang, giả vờ nhìn ra ngoài. Bàn tay anh bỏ vào túi quần.
Bà Năm nhìn xuống cuốn sổ lần cuối rồi khép lại. Tay bà giữ chặt bìa sổ — không phải vì muốn giữ, mà vì chưa sẵn sàng buông ra. Còn một chút nữa. Bà cần thêm một chút nữa.
Rồi bà cảm thấy ẩm ở khóe mắt.
Bà không khóc từ lúc chồng mất, mười hai năm trước, và hôm đó bà cũng chỉ khóc một mình trong nhà tắm, không để ai thấy. Bà không quen khóc trước mặt người khác — không quen để người khác thấy phần đó của mình. Cả đời bà là người ngồi hành lang nhìn người khác đi qua, không phải người được nhìn.
Nhưng giờ Châu đang ngồi cạnh bà và bà không đứng dậy được.
Nước mắt bà chảy xuống. Chậm, im lặng, không có tiếng nức nở — của người không còn quen khóc thành tiếng. Bà không chùi, không quay đi. Chỉ ngồi để mặc nó chảy, cuốn sổ của Chi trên tay, tên mình vừa ký dưới tên của hai người trẻ tuổi đã dạy bà một điều bà lẽ ra phải biết từ hai mươi năm trước.
Rằng gõ cửa không phải là làm phiền.
Rằng im lặng trước cánh cửa người khác mới là thứ đáng sợ nhất.
Châu không nói gì. Không đặt tay lên vai bà, không đưa khăn giấy, không làm gì cả. Cô chỉ ngồi đó, vai gần chạm vai, hơi ấm của người trẻ truyền sang qua lớp áo khoác mỏng.
Và bà Năm — người đã ngồi hành lang này một mình suốt hai mươi năm — lần đầu tiên khóc trước mặt người khác mà không đứng dậy bỏ đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →