🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảo vẫy tay bằng cả cánh tay — không phải kiểu vẫy nhẹ nhàng của người lớn mà là kiểu của đứa trẻ bốn tuổi vừa khỏi bệnh, toàn thân như muốn bay theo cánh tay đó.

Châu đứng ở cửa phòng bệnh, tay giữ khung cửa, nhìn theo mẹ Bảo bế con đi về phía thang máy. Bảo quay đầu lại thêm một lần nữa, miệng há ra nói gì đó mà Châu không nghe thấy — nhưng đọc được hình miệng: "Cô Châu ơi." Rồi thang máy đóng lại.

Hành lang tầng ba bệnh viện Nhi vào buổi sáng sớm mang mùi thuốc sát trùng pha lẫn mùi cơm từ bếp ăn dưới nhà vọng lên. Mùi của sự sống đang tiếp diễn. Châu nhìn vào ô vuông bằng thép của cánh cửa thang máy — phản chiếu méo mó hình cô đứng một mình giữa hành lang — rồi quay vào hoàn tất ca trực.

Sáu giờ ba mươi sáng, Châu bước ra khỏi bệnh viện.

Nắng sớm còn nhạt, chưa đủ ấm để gọi là nắng, chỉ đủ để phân biệt ban ngày với ban đêm. Đường Nguyễn Tất Thành đã bắt đầu ồn — xe máy, xe tải nhỏ giao hàng, tiếng còi lác đác. Châu đội mũ bảo hiểm, khởi động xe. Trong đầu vẫn còn hình ảnh Bảo vẫy tay.

Hai mươi ba ngày. Bảo nhập viện vì viêm phổi nặng, mẹ không dám rời đi, ngủ trên ghế bố cạnh giường con suốt gần ba tuần. Đêm thứ mười hai, Bảo sốt cao co giật, Châu ở trong phòng đó từ nửa đêm đến ba giờ sáng. Không phải ca của cô nhưng cô ở lại. Sau khi Bảo qua cơn, mẹ Bảo nắm tay Châu khóc không thành tiếng — kiểu khóc của người đã nín quá lâu đến mức nước mắt ra không kèm âm thanh nữa.

Xe dừng trước đèn đỏ. Châu nhìn vào kính chiếu hậu không vì lý do gì.

Bảo sẽ lớn lên và không nhớ cô Châu. Đó là điều bình thường. Đó là điều tốt — nghĩa là Bảo khỏe mạnh đủ để có ký ức mới đè lên ký ức cũ. Châu hiểu điều này. Cô đã hiểu từ năm đầu tiên đi làm, khi đứa trẻ đầu tiên cô chăm khỏi bệnh ra viện mà không quay lại nhìn.

Đèn xanh. Cô chạy xe tiếp.

Hành lang tầng bốn vắng như thường lệ vào giờ này.

Nhưng có điều gì đó khác.

Châu dừng lại ở đầu hành lang, tay vẫn cầm mũ bảo hiểm. Bà Năm không ngồi ở đó. Chiếc ghế nhựa thấp vẫn còn đặt sát tường — nhưng trống. Khoảng không gian trước cửa 402 trống theo cách mà Châu chưa quen nhìn, dù cô biết về lý thuyết thì bà Năm không phải lúc nào cũng ngồi đó.

Cô bước chậm về phía phòng mình.

Dưới khe cửa 402, có ánh đèn.

Không phải ánh đèn leo lét của đèn ngủ — là ánh đèn vàng đủ sáng của người thức, của bóng đèn trong phòng bật lên. Bà Năm ở trong đó. Thức. Nhưng không ra ngoài.

Châu dừng trước cửa 402.

Cô không biết mình dừng lại từ lúc nào — chỉ nhận ra khi nhìn xuống thấy bàn tay phải mình đang giơ lên, ngón tay khum lại, cách mặt cửa gỗ chừng mười lăm xăng-ti-mét.

Bên trong, không có tiếng động.

Châu đứng như vậy một lúc lâu — tay giơ lên, không gõ. Ngón tay không chạm vào cửa. Cô nghĩ đến bà Năm ngồi trong đó một mình, đèn sáng, không ngủ được như thường lệ nhưng cũng không ra ngoài ngồi như thường lệ. Nghĩ đến việc nên gõ. Chỉ để hỏi: "Bà ơi, bà ổn không?"

Rồi cô hạ tay xuống.

Không phải vì không muốn. Là vì — cô không tìm được lý do đủ thuyết phục để bước qua khoảng cách mỏng giữa định gõ và gõ thật. Bà Năm sống ở đây hai mươi lăm năm. Chắc chắn bà biết cách ở một mình trong phòng khi đèn sáng vào buổi sáng.

Châu quay sang, mở cửa 403, bước vào phòng mình.

Phòng giữ nhiệt của đêm vừa qua — không khí đứng yên, hơi ấm và hơi ngột. Cô để mũ bảo hiểm lên bàn, cởi giày, kéo rèm lại. Ánh sáng buổi sáng lọt qua vải rèm trở thành màu vàng nhạt trải trên sàn.

Cô ngồi xuống mép giường.

Thường thì sau ca đêm, đầu Châu trống rỗng theo một cách dễ chịu — não đã dùng hết năng lượng trong tám tiếng, về đến nhà chỉ còn đủ sức để nằm xuống là ngủ. Nhưng sáng nay, hình ảnh cứ quay lại. Không phải Bảo vẫy tay — mà là tay cô giơ lên trước cửa 402. Khoảng mười lăm xăng-ti-mét giữa ngón tay và mặt gỗ.

Cô đã từng nói với một đồng nghiệp, hồi năm ngoái, rằng cái khó nhất trong nghề y tá nhi không phải là đêm trực căng. Là lúc đứa trẻ khỏi bệnh ra viện, phòng bệnh trống ra, và cô phải chuẩn bị giường cho đứa trẻ tiếp theo.

"Sao khó?" đồng nghiệp hỏi.

Châu không trả lời được lúc đó. Bây giờ cũng không.

Cô nằm xuống, không thay đồ. Trần nhà màu trắng ngà, có một vết nứt nhỏ chạy từ góc tường về phía bóng đèn — vết nứt cũ, Châu đã nhìn nhiều lần đến mức thuộc hướng đi của nó.

Tường im lặng.

Không phải im lặng của chờ đợi — là im lặng thật sự, loại im lặng có chất liệu riêng của nó, dày và không có gì phía sau. Châu nằm đó, mắt mở, không cố ngủ cũng không cố thức. Một lúc cô nhận ra mình đang lắng nghe — không phải nghe tường mà nghe cái gì đó rộng hơn, cái khoảng yên tĩnh giữa bốn bức tường lúc sáng sớm khi thành phố chưa thật sự bắt đầu ngày mới.

Phòng bên kia tường — phòng 404 — cũng im.

Châu không biết Duy đang làm gì. Có thể anh đang ngủ. Người làm đêm thường ngủ muộn sáng. Cô cũng không biết tại sao lại nghĩ đến điều đó.

Mắt cô nặng dần.

Trước khi ngủ, trong khoảng mơ màng giữa thức và không thức, cô thấy lại hành lang: chiếc ghế nhựa trống trước cửa 402, ánh đèn vàng dưới khe cửa, bàn tay mình giơ lên rồi hạ xuống.

Và cô tự hỏi — không phải hỏi ai, chỉ hỏi trong đầu trước khi ngủ — liệu bà Năm có nghe tiếng bước chân cô dừng lại bên ngoài không.

Liệu bà có đứng ở phía bên kia cánh cửa, cũng đang chờ.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →