Hôm nay sương xuống sớm hơn thường lệ.
Ngân nhận ra điều đó ngay khi vừa kéo rèm — không phải vì cô đã quen với mọi buổi sáng của con phố này, mà vì có gì đó khác. Ánh sáng không vàng, không trắng, không có màu gì cả. Nó chỉ là một thứ ánh sáng mờ đục, nhuyễn như bột, bao phủ lên mọi thứ một lớp không thể gọi tên.
Cô kéo ghế lại gần cửa sổ hơn một chút.
Sương không giống mưa. Mưa có âm thanh, có nhịp điệu, có điểm bắt đầu và điểm kết thúc. Sương thì chỉ hiện ra — như thể nó đã ở đó từ đêm qua, đợi đến sáng để được nhìn thấy. Con phố dưới kia chìm trong sương mù tới nửa người. Những gốc cây quen thuộc trở nên mờ ở phần thân dưới, như thể chúng đang mọc lên từ một thứ gì đó không có thật. Hàng rào sắt trước nhà bà Lan đối diện chỉ còn thấy phần đầu nhọn nhô lên, mấy đầu nhọn đen đung đưa trong sương như những dấu câu bỏ lửng.
Ngân nhấc ly cà phê lên, uống một ngụm nhỏ. Cà phê còn nóng. Điều đó cũng lạ — thường thì cô hay để quên ly cho đến khi nguội ngắt.
Đâu đó trong sương, tiếng chuông leng keng.
Xe bánh mì. Cô nghe thấy trước khi nhìn thấy — tiếng chuông nhỏ, đều, không vội, báo hiệu sự có mặt của người đàn ông đẩy xe qua đây mỗi sáng. Cô chưa bao giờ nhìn rõ mặt ông. Chỉ thấy bóng — một bóng người hơi còng, tay đẩy tay cầm, chân đi đều đặn trên mặt đường ướt. Sáng nay bóng ấy càng mờ hơn, gần như tan vào sương, chỉ còn tiếng chuông là thật. Leng keng. Leng keng. Rồi xa dần, cho đến khi chỉ còn sương.
Ngân nghĩ: mình vừa nghe thấy ai đó mà không nhìn thấy họ. Và thấy điều đó không đáng sợ như cô tưởng.
Người đàn bà tưới cây xuất hiện muộn hơn thường lệ.
Thường thì khoảng hai mươi phút sau khi Ngân ngồi xuống, bà đã ra tới ban công. Sáng nay Ngân đợi lâu hơn. Cô không kiểm tra điện thoại, không nhìn đồng hồ — chỉ ngồi và nhìn phố trong sương, để thời gian tự trôi theo cách của nó.
Rồi bà ra.
Vẫn cái vòi tưới màu xanh cũ. Vẫn mái tóc búi thấp. Nhưng trong sương, bóng bà khác. Mờ hơn, đúng — nhưng không phải kiểu mờ làm mất đi sự hiện diện. Ngược lại, bà như một bức tranh được vẽ bằng nét mềm hơn, dịu hơn, như thể sương đã lấy đi những cạnh sắc không cần thiết và chỉ giữ lại phần cốt lõi: một người đang tưới cây vào buổi sáng.
Ngân nhìn tay bà di chuyển. Chậm, đều, cẩn thận. Nước chảy thành sợi mảnh, rơi xuống những chiếc chậu xếp hàng trên lan can. Trong sương, sợi nước ánh lên mờ mờ, như ánh bạc loãng.
Cô nhớ lại lần đầu tiên nhìn người đàn bà này — chắc đã mấy tháng trước, hồi cô mới bắt đầu ngồi bên cửa sổ vào những sáng không ngủ được. Hồi đó cô thấy bà kỳ lạ: tại sao người ta lại tưới cây đúng giờ đó, đều đặn đến vậy, như thể có ai đó đang chờ? Bây giờ cô không còn thấy kỳ lạ nữa. Bây giờ cô chỉ thấy bà đang làm điều bà vẫn làm — và điều đó, theo một cách nào đó, là đủ.
Ngân với tay lấy cuốn sổ nhỏ trên bậu cửa. Bên trong có mấy dòng cô viết hôm qua, chữ nguệch ngoạc vì buổi tối tay cô hay run nhẹ. Bác sĩ Hà nói đó là tác dụng phụ của thuốc, sẽ qua. Ngân tin bà, nhưng vẫn thấy lạ mỗi lần nhìn những chữ mình viết mà không nhận ra nét chữ của mình trong đó.
Cô không viết gì thêm. Chỉ cầm cuốn sổ và nhìn phố.
Chữa lành. Từ đó lại hiện ra trong đầu cô, như nó vẫn hay hiện ra — không mời mà đến, không hỏi có được không.
Ngân không thích từ đó. Cô đã nghĩ mãi mà không giải thích được tại sao, cho đến một hôm nói chuyện với Minh, bạn cô, và Minh hỏi: "Mày đang chữa lành à?" với cái giọng nhẹ nhàng thật sự, không phải giọng tò mò hay giọng thương hại — và Ngân vẫn thấy có gì đó chặt lại trong ngực.
Sau đó cô mới hiểu. Từ chữa lành nghe có điểm đến quá. Nó nghe như thể có một ngày nào đó cô sẽ đến một nơi gọi là "đã lành" — sẽ bước qua một cái cửa, và bên kia cửa là một phiên bản của cô không còn như thế này nữa. Không còn những buổi sáng không dậy được. Không còn những bữa cơm ngồi nhìn đĩa thức ăn mà không thấy muốn đưa tay lên. Không còn cảm giác nằm giữa đám đông mà nghe mình rỗng như cái hộp không có gì bên trong.
Nghe gọn quá. Nghe như thể nỗi đau là một căn phòng bừa bộn, và chữa lành là dọn dẹp xong xuôi rồi khóa cửa lại.
Nhưng Ngân biết — hay cô đang bắt đầu biết — rằng không phải vậy.
Người đàn bà đã vào trong. Ban công trống. Những chậu cây ướt lấp lánh.
Sương vẫn còn, nhưng bắt đầu loãng ra ở phần trên — ánh sáng đang thắng dần, từng chút một, không ồn ào. Ngân nhìn cái cách ánh sáng xử lý sương mù và thấy đó là một việc kiên nhẫn đến kỳ lạ. Không có lúc nào sương đột nhiên biến mất. Không có lúc nào ánh sáng chiến thắng rõ ràng. Chỉ là từ từ, từ từ — và rồi đến một lúc nào đó cô nhìn lại và thấy phố đã rõ hơn, mà không biết khoảnh khắc nào nó đã thay đổi.
Có lẽ nó là cái sương này.
Ý nghĩ đến tự nhiên đến mức Ngân gần như thốt ra thành tiếng.
Có lẽ chữa lành không phải điểm đến. Không phải ngày cô bước qua cái cửa đó và thành một người khác. Có lẽ nó là cái này — cái buổi sáng có sương này, cái cảm giác nhìn phố và thấy những thứ quen thuộc trở nên mờ đi theo một cách không đáng sợ. Có lẽ nó là chậm, là mờ, là không rõ ràng, là ngồi đây không biết mình đang tiến hay đứng yên — và vẫn ngồi được, vẫn uống được ly cà phê còn nóng, vẫn nghe được tiếng chuông xe bánh mì tan dần vào sương.
Có lẽ nó là thứ không có tên gọn gàng.
Ngân nhớ lại buổi gặp bác sĩ Hà tuần trước. Bà hỏi: "Dạo này em thấy thế nào?" — và Ngân không biết trả lời gì. Không phải vì cô không có câu trả lời. Mà vì câu trả lời thật sự của cô quá nhiều lớp: có những ngày vẫn nặng, nhưng nặng theo cách khác — không phải cái nặng ngột ngạt của hồi mới phát hiện, mà cái nặng bình thường hơn, cái nặng người ta vẫn có thể đi lại với nó. Có những buổi sáng cô ngồi đây và không nghĩ gì, không cảm gì, chỉ ngồi — và điều đó không còn làm cô sợ nữa.
Cô đã nói với bác sĩ Hà: "Con đang tập ngồi yên hơn." Bà gật đầu theo cái cách bà hay gật — không nói tốt hay xấu, chỉ ghi nhận. Ngân thích điều đó. Thích rằng không phải mọi thứ đều cần được chấm điểm.
Sương tan thêm một chút nữa.
Ngân có thể nhìn thấy phần thân cây bên dưới rồi — vỏ cây ướt, đen lại, bóng. Một con mèo đi qua mặt đường, bước chân cẩn thận như thể đang tính toán từng ô gạch. Cô theo dõi con mèo cho đến khi nó biến vào khe hẻm nhỏ giữa hai ngôi nhà.
Cô nhớ lại mình sáu tháng trước — không phải ký ức rõ ràng, mà một cảm giác mờ: cái cách nằm trên giường mà không hiểu tại sao không ngồi dậy được, mặc dù chân tay vẫn lành lặn. Cái cảm giác xấu hổ đó — xấu hổ vì không giải thích được lý do, vì cơ thể đang từ chối hoạt động theo những cách không ai nhìn thấy. Và cái đêm cô gọi cho Minh lúc mười hai giờ, không nói gì nhiều, chỉ nói mình cần đi gặp bác sĩ — và Minh không hỏi tại sao, chỉ nói ngày mai tao đưa mày đi.
Ngân không biết điều gì đã khiến cô gọi đêm đó. Không phải can đảm — cô không nghĩ đó là can đảm. Có lẽ chỉ là mệt. Mệt đến mức không còn sức để tiếp tục không gọi.
Và bây giờ cô ngồi đây. Sáu tháng sau. Nhìn sương tan trên con phố nhỏ.
Không phải mọi thứ đã ổn. Vẫn còn những ngày khó. Vẫn còn thuốc uống mỗi sáng, vẫn còn lịch gặp bác sĩ Hà hai tuần một lần, vẫn còn những buổi chiều mà ánh sáng đổ vào phòng và cô ngồi không biết mình đang cảm thấy gì. Nhưng sáng nay, nhìn sương, cô nghĩ: mình đang ở đây. Mình đang nhìn thấy cái này. Và nó đẹp theo cái cách không cần cô phải làm gì thêm.
Tiếng động cơ xe máy xa xa. Con phố bắt đầu tỉnh thức.
Sương còn lại một ít ở góc thấp, phía dưới hàng rào, giữa những gốc cây — những chỗ ánh sáng chưa kịp chạm tới. Ngân nhìn những túi sương nhỏ còn sót lại đó và không cảm thấy cần chúng phải tan ngay. Cứ để đó. Ánh sáng rồi sẽ đến — không cần vội.
Cô nhấc ly cà phê lên, uống ngụm cuối. Nguội rồi, nhưng vẫn uống được.
Rồi cô đặt cuốn sổ nhỏ lên đùi, lấy bút ra.
Cô không viết chữ chữa lành. Cô viết: sương buổi sáng, tiếng chuông xe bánh mì, tay bà ấy tưới cây trong sương. Rồi cô dừng lại, nhìn ra phố một lần nữa, và thêm vào dòng cuối: mờ, từ từ, và rồi tan ra —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →