Ngân ngồi xuống và nghe tiếng kẽo cà.
Không phải tiếng lạ lẫm gì — thứ tiếng nhỏ, khẽ khàng, như một lời phàn nàn rất nhỏ từ bên dưới. Cô ngồi im một giây, lắng nghe. Thành phố ngoài cửa sổ vẫn đang bắt đầu buổi sáng của nó: xe máy, tiếng còi xa, một ai đó đang hét vào điện thoại ở tầng dưới. Nhưng Ngân không nghe những thứ đó. Cô nghe cái ghế.
Cô đứng dậy, cúi xuống. Chân sau bên phải. Cô dùng tay lắc thử — chân ghế lung lay rõ ràng, không chỉ là cảm giác. Một cái ghế gỗ cũ, nước sơn đã bạc ở phần tiếp xúc với sàn, nhưng Ngân không bao giờ để ý đến điều đó trước đây. Cô chỉ kéo nó lại cạnh cửa sổ từ hồi mới dọn vào, ngồi xuống mỗi sáng, nhìn ra ngoài, và cho rằng nó sẽ cứ ở đó mãi, chắc chắn và không cần ai bận tâm.
Hóa ra không phải vậy.
Cô nhìn vào bếp — nơi có cái hộp nhựa mà người thuê trước để lại trong ngăn kéo cuối, bên trong là mấy cây bút chì, một cuộn dây buộc đã khô cong, và vài con vít lộn xộn. Ngân chưa bao giờ mở hộp đó với mục đích gì cụ thể. Cô đã mở nó vài lần, nhìn vào, rồi đóng lại như người ta đóng một quyển sách chưa đến lúc đọc.
Sáng nay, cô mở nó ra lần nữa.
Vít. Ngân lật tìm, ngón tay chạm vào từng thứ một. Kim băng. Cái ghim bấm đã hết. Một đồng xu mà cô không nhận ra mệnh giá vì nó quá cũ. Rồi — vít. Không nhiều, nhưng có. Cô lấy ra vài cái, đặt lên mặt bàn bếp, ngồi xuống xem.
Vít gì dùng cho chân ghế? Ngân không biết. Cô không được dạy những thứ này. Lớn lên trong nhà ba mẹ, việc sửa chữa là việc của bố, còn khi bố bận thì gọi thợ. Cô không nhớ mình từng cầm tua vít trong tay trước đây — trừ lần hồi đại học phải tháo bàn học ra để mang qua phòng khác, nhưng Minh đã làm hộ cô, cô chỉ đứng nhìn và cầm đèn pin chiếu sáng.
Minh.
Cô không để tên đó nán lại lâu. Nó đến rồi cô thở ra, và nó đi.
Ngân lấy cái ghế ra giữa phòng, lật ngược. Đế ghế nhìn từ bên dưới trông khác lạ — bốn chân, mấy thanh nối, những vết xước mà cô chưa từng nhìn thấy. Cô quan sát chỗ chân lung lay. Có hai cái vít — một cái đã xoay hết, một cái vẫn còn nhưng lỏng. Chỗ gỗ tiếp xúc có vết nứt nhỏ, không đáng kể, nhưng đủ để làm chân ghế không còn khít.
Cô thử vặn bằng tay. Cái vít lỏng xoay được một chút rồi trơn, không ăn. Ngân ngồi bệt xuống sàn, nhìn vào cái lỗ vít một lúc như đang đọc chữ mình không hiểu. Trong hộp nhựa không có tua vít. Cô kiểm tra lại — không có. Nhưng có cái kéo nhỏ, cán dẹp.
Cô thử dùng cán kéo. Không đúng kích thước, cứ trượt ra ngoài. Nhưng cô thử lại, chỉnh góc, ấn chặt hơn. Lần thứ ba thì ăn. Cô xoay chậm, cẩn thận, tay hơi run vì phải giữ đúng góc độ. Vít vào được một chút, rồi thêm một chút nữa.
Mất gần mười lăm phút để siết được một cái vít.
Ngân không biết mười lăm phút là lâu hay ngắn với công việc này. Có lẽ người quen làm những việc như thế sẽ cười. Nhưng không có ai ở đây để cười, nên cô chỉ tiếp tục. Cái vít thứ hai lỏng hơn, vào dễ hơn. Cô siết xong, ngồi lại nhìn.
Rồi cô nhớ ra cái vít bị xoay hết — cái không có trong lỗ nữa. Cô nhìn quanh sàn nhà. Không thấy. Cô đứng dậy, kiểm tra dưới cạnh tủ giày, góc phòng gần cửa. Không thấy. Cuối cùng cô tìm thấy nó dưới tấm thảm nhỏ trước bồn rửa bát — không biết nó rơi xuống đó từ khi nào, cách đây bao lâu, trong bao nhiêu buổi sáng mà cô đã ngồi xuống và nghe tiếng kẽo cà mà không để ý.
Cô cầm cái vít trên tay, nhìn nó. Nhỏ thôi. Bé hơn móng tay cô. Vậy mà nó đủ để làm mọi thứ lung lay.
Ngân siết cái vít cuối vào, cẩn thận hơn lần trước. Lần này cô biết cách giữ cán kéo, biết phải ấn theo chiều nào. Tay không run nữa. Không phải vì cô thành thạo hơn — mà vì cô không còn sợ làm sai nữa. Có gì đáng sợ? Cái ghế đã hỏng rồi. Tệ hơn thế nào được.
Siết xong, cô lật ghế lại, đặt xuống sàn.
Ngồi thử.
Không có tiếng kẽo cà.
Cô ngồi im một lúc, lắng nghe sự yên tĩnh của cái ghế. Thành phố vẫn đang ồn ào ở đó — xe cộ, tiếng người, một con chó đâu đó đang sủa. Nhưng dưới cô, ghế im lặng và chắc chắn.
Cô đứng dậy lấy khăn ẩm.
Cái khăn bếp màu xanh nhạt, đã giặt nhiều lần đến mức sờn mép. Ngân vò nhẹ cho ráo nước rồi bắt đầu lau mặt ghế. Lớp bụi mỏng bám trên gỗ — không phải bụi dày, chỉ là thứ bụi tích tụ theo ngày tháng khi người ta không chú ý. Cô lau từ từ, không vội. Một lần từ trên xuống. Lại một lần ngang. Phần lưng ghế, rồi thanh ngang, rồi bốn chân — cô cúi xuống lau từng cái một.
Từ hồi kéo cái ghế về góc cửa sổ, Ngân chưa lần nào lau nó. Cô ngồi trên nó mỗi ngày, dựa lưng vào nó, để nó đỡ trọng lượng của mình qua bao nhiêu buổi sáng tốt và không tốt — nhưng cô chưa bao giờ nhìn lại nó. Chưa bao giờ hỏi nó có ổn không.
Cô vắt khăn, nhìn nước chảy ra. Không đen, chỉ hơi vàng. Cô giặt lại, lau thêm một lần nữa cho sạch.
Xong, cô đặt khăn xuống và kéo ghế về chỗ cũ — cạnh cửa sổ, góc nhìn quen thuộc. Ngồi xuống. Lưng tựa vào thành ghế. Ánh sáng sáng sớm vẫn còn đang đổ vào từ phía đông, màu cam nhạt pha vàng, loại ánh sáng mà Ngân thích nhất vì nó không đòi hỏi gì ở cô.
Ghế không kêu. Vững.
Ngân nhìn ra ngoài. Dưới đường, một người đàn ông đang đẩy xe bánh mì, tiếng bánh xe lăn trên nhựa đường vọng lên rõ ràng trong không khí buổi sáng chưa đông người. Một đứa bé đứng trên ban công tòa nhà đối diện, tay cầm cốc sữa, nhìn xuống như đang đánh giá thế giới. Một cặp bồ câu đậu trên dây điện — rồi bay đi vì tiếng động từ xe tải.
Cô nhìn những thứ đó, và nghĩ đến cái vít nhỏ dưới tấm thảm.
Không biết bao lâu nó nằm ở đó. Có thể từ trước khi cô dọn vào. Có thể từ tháng đầu tiên cô sống ở đây — hồi mà mọi thứ đều mờ nhạt và cô chỉ cố qua từng ngày mà không nhớ ngày hôm trước mình đã làm gì. Cái vít bị xoay hết, rơi xuống sàn, lăn vào dưới thảm, và không ai biết.
Nhưng sáng nay cô đã tìm thấy nó. Đã siết nó lại.
Ngân không biết đây có phải là thứ đáng kể không. Bác sĩ Hà từng nói với cô rằng trong quá trình hồi phục, những thứ nhỏ mới là thứ quan trọng nhất — không phải những bước đi lớn, không phải những khoảnh khắc đột phá, mà là những thứ nhỏ bé được làm xong, được hoàn thành, được đặt vào đúng chỗ của nó. Ngân đã gật đầu khi nghe, nhưng cô không thực sự hiểu cho đến khi cô ngồi bệt trên sàn với cái kéo và cái vít, mười lăm phút để siết một cái vít.
Không ai giúp.
Không ai biết.
Không ai cần biết.
Cô tự làm, từ đầu đến cuối — từ lúc nghe tiếng kẽo cà, đến lúc tìm hộp vít, đến lúc lật ghế, đến lúc siết xong và lau sạch và ngồi xuống kiểm tra. Một chuỗi nhỏ của những việc nối tiếp nhau, mỗi việc dẫn đến việc kế tiếp, không có điểm nào cô dừng lại và nghĩ rằng mình không làm được.
Cảm giác đó nhỏ thôi.
Ngân không muốn thổi phồng nó. Không muốn gọi nó là chiến thắng, không muốn kể cho ai nghe như thể nó là bằng chứng của điều gì vĩ đại. Nó chỉ là một cái ghế được sửa. Một buổi sáng bình thường hơn những buổi sáng khác một chút.
Nhưng cô giữ nó.
Cẩn thận, như giữ thứ gì dễ vỡ. Cô giữ cảm giác đó trong suốt phần còn lại của buổi sáng — khi uống cà phê, khi mở máy tính, khi nhìn ra cửa sổ lần nữa lúc mặt trời đã lên cao và ánh sáng đã chuyển sang trắng. Cô không để nó lớn thêm, không cần nó lớn thêm. Chỉ giữ nguyên kích thước của nó — nhỏ, ấm, và hoàn toàn là của cô.
Chiều tối, khi cô đi ngang qua góc cửa sổ lần cuối trước khi đi ngủ, cô dừng lại nhìn cái ghế.
Nó đứng yên trong bóng tối mờ, chắc chắn trên bốn chân.
Ngân đặt tay lên thành ghế một giây — không siết, chỉ chạm — rồi bước vào phòng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →