Tôi ngủ gật trên bàn học lúc bốn giờ chiều, đầu gục xuống chồng vở, tỉnh dậy vì tiếng chuông báo thức thứ ba mới nhận ra mình đã trễ gần một tiếng so với lịch tự đặt ra để chuẩn bị cho ca tối.
Hai đêm liền tôi ngủ không đủ giấc, phần vì thức khuya viết ghi chú, phần vì cứ trằn trọc nghĩ về cuộc gọi hôm trước. Đầu óc tôi nặng trịch, mắt cay xè khi nhìn màn hình điện thoại kiểm tra giờ, chỉ còn bốn mươi phút là tới ca, tôi vội vàng thay đồ, phóng xe đạp điện ra khỏi nhà mà chưa kịp ăn tối.
Tới TiệmSáng Nguyễn Xí, tôi vào ca muộn mười lăm phút, thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời không nóng lắm. Ghi chú bàn giao tuần này yêu cầu kiểm đếm lại số lượng thùng nước suối trong kho, đối chiếu với phiếu nhập, một việc không khó nhưng cần sự tỉ mỉ mà lúc này tôi không còn đủ.
Tôi làm được nửa chừng, đếm sai hai lần liên tiếp vì mắt cứ díp lại, tay run run cầm bút ghi số. Đến gần một giờ sáng, cơn buồn ngủ kéo tới dữ dội, tôi ngồi bệt xuống sàn kho một lúc, tự nhủ chỉ nghỉ năm phút thôi, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Tỉnh dậy vì tiếng chuông báo giờ đóng cửa tự động của cửa hàng, tôi giật mình nhìn đồng hồ, đã gần hai giờ, việc kiểm đếm còn dang dở một nửa. Tôi quá mệt, quá buồn ngủ để hoàn thành cho xong, và lần đầu tiên kể từ khi nhận ca này, tôi quyết định bỏ dở, đóng cửa hàng, để việc còn lại tính sau.
Tôi bấm nút kết thúc ca trên app.
Màn hình không hiện dòng chữ quen thuộc "Ca đã đóng" như mọi lần. Thay vào đó là một thông báo lỗi màu đỏ, chữ in đậm.
"Không thể đóng ca. Còn việc bàn giao chưa hoàn tất."
Tôi thử bấm lại vài lần, kiểm tra kết nối mạng, khởi động lại app, nhưng kết quả vẫn y hệt. Tôi mệt tới mức chỉ muốn khóc, đứng giữa cửa hàng lúc gần hai giờ sáng, không biết phải làm sao để về nhà.
Cuối cùng tôi đành quay lại kho, gắng gượng đếm nốt phần còn thiếu, tay chân rã rời, mắt cay xè, mỗi con số như phải lôi ra từ một chỗ rất sâu trong đầu mới ghi nổi. Có lúc tôi đếm nhầm một thùng đã đếm rồi, phải quay lại từ đầu dãy, tay run tới mức cây bút suýt rơi khỏi kẹp giấy hai lần. Tôi tự trách mình vì đã để cơ thể kiệt sức tới mức này chỉ sau chưa đầy hai tuần nhận ca, trong khi trước đó, làm ca thường ở chi nhánh cũ, tôi chưa từng thấy mệt tới độ ngủ gục giữa giờ làm việc. Gần ba giờ sáng tôi mới hoàn thành, bấm đóng ca lần nữa, lần này màn hình mới hiện đúng dòng chữ quen thuộc.
Tôi ngồi sụp xuống ghế sau quầy, thở dốc, chưa kịp mừng vì đã xong thì một dòng chữ khác hiện lên ngay bên dưới, nhỏ hơn, màu xám nhạt.
"Ghi chú cho tuần sau: phần việc trì hoãn đã được cộng dồn."
Tôi không hiểu hết ý nghĩa của dòng chữ đó ngay lúc ấy, chỉ biết nó khiến tôi rùng mình. Tôi lẩm bẩm một mình, giọng khàn đặc vì mệt, nói với khoảng không trước mặt như đang nói với một ai đó vô hình đang lắng nghe.
"Tối nay tao xong việc của mày rồi."
Tôi không biết tại sao mình lại nói câu đó, cũng không chắc mình đang nói với ai. Chỉ là, giữa cửa hàng vắng lặng lúc gần ba giờ sáng, câu nói đó tự nhiên bật ra, như một lời xin lỗi muộn màng gửi tới một người tôi còn chưa biết tên.
Trên đường về, gió đêm lạnh tạt vào mặt khiến tôi tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng cơn nặng nề trong người vẫn còn đó, như một lớp sương không tan hết. Tôi dừng xe ở một cây xăng còn mở cửa, mua một chai nước suối uống vội, đứng tựa vào yên xe một lúc để lấy lại sức trước khi đạp tiếp đoạn đường còn lại về hẻm.
Đạp xe về nhà, tôi thấy đèn phòng ba mẹ vẫn còn sáng dù đã hơn ba giờ sáng, điều hiếm khi xảy ra vào giờ này. Tôi đứng ngoài hành lang một lúc, nghe tiếng nói chuyện khe khẽ vọng ra, không rõ nội dung, chỉ đủ để nhận ra giọng cả ba và mẹ đều đang thức, đang bàn bạc điều gì đó nghiêm túc mà tôi chưa kịp nghe rõ trước khi tiếng bước chân của chính mình khiến cuộc trò chuyện trong phòng đột ngột im bặt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →