Gần một giờ sáng, cửa hàng vắng tanh, tôi mở app kiểm tra ghi chú bàn giao tuần này. Việc dở dang lần ba khác hẳn hai lần trước: không phải sắp xếp hàng hoá hay đối chiếu sổ sách, mà là một dòng ghi ngắn gọn yêu cầu gọi lại cho một khách đã đặt hàng trước nhưng chưa tới nhận, số điện thoại đi kèm.
Tôi cầm điện thoại bàn của cửa hàng, chiếc máy cũ kỹ đặt cạnh máy tính tiền, ít khi dùng tới vì hầu hết khách bây giờ đều đặt hàng qua app. Tôi bấm số, tiếng chuông đổ đều đặn ở đầu dây bên kia, một lần, hai lần, ba lần.
Đến hồi chuông thứ tư, có tiếng nhấc máy, nhưng không ai nói gì ngay. Tôi nghe rõ một hơi thở, chậm và nặng, như thể người ở đầu dây bên kia đang cố trấn tĩnh trước khi cất lời.
"A lô, dạ em gọi từ TiệmSáng Nguyễn Xí ạ, bên em có đơn hàng của..."
Tôi chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia thở dài một hơi dài, rồi cúp máy đột ngột, không một lời giải thích, không một câu xin lỗi vì gọi nhầm hay không cần nữa. Chỉ có tiếng tút tút đều đặn vang lên trong ống nghe.
Tôi đứng sững lại, cái ống nghe vẫn còn áp bên tai, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Không phải một cuộc gọi nhầm số bình thường, người ta thường sẽ nói vài câu, xin lỗi, hoặc ít nhất là hỏi lại cho rõ. Đằng này chỉ có sự im lặng nặng nề đó, rồi cúp máy như trốn chạy.
Tôi nhớ tới môn học kỹ năng giao tiếp khách hàng hồi năm nhất, giảng viên từng dạy rằng qua điện thoại, một hơi thở cũng mang thông tin: thở gấp là lo lắng, thở dài là cố kìm nén điều gì đó chưa nói ra được. Hơi thở tôi vừa nghe không phải của một người bực bội vì bị làm phiền lúc khuya. Nó nặng hơn thế, như thể người đó đã chờ cuộc gọi này từ rất lâu, và khi nó thật sự tới, họ lại không đủ can đảm để nghe hết.
Tôi đặt ống nghe xuống, nhìn lại màn hình điện thoại cửa hàng, số vừa gọi vẫn còn hiển thị trong lịch sử cuộc gọi. Một dãy số quen mắt kỳ lạ, dù tôi chắc chắn mình chưa từng gọi số này trước đây.
Tôi rút điện thoại cá nhân ra, mở lại ghi chú "Ca thứ Năm" đang lưu, lướt xuống những dòng đã ghi từ các tuần trước. Không có số điện thoại nào tôi từng ghi lại ở đó.
Nhưng khi tôi cuộn lên phần ghi chú đầu tiên, nơi tôi từng chụp lại ảnh chi tiết đơn hàng KH-2207 từ tuần đầu tiên, một dãy số nhỏ nằm ở góc dưới hoá đơn, phần ghi chú liên hệ khách hàng, hiện lên rõ ràng.
Cùng một dãy số.
Tôi ngồi phịch xuống ghế sau quầy, tim đập nhanh hơn hẳn, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng dù cửa hàng vẫn đang bật điều hoà ở mức bình thường. Không thể nào là trùng hợp. Đơn hàng KH-2207 từ tuần đầu tiên, và cuộc gọi bàn giao tuần thứ ba này, cùng chỉ về một số điện thoại, một con người.
Tôi không biết người đó là ai. Tôi chỉ biết, dù muốn hay không, tôi đang dần ghép nối lại một câu chuyện mà bản thân người trong cuộc, ở đầu dây bên kia, dường như cũng không sẵn sàng đối diện, đúng như cách chính tôi cũng chưa sẵn sàng gọi tên điều mình đang linh cảm.
Tôi ngồi im một lúc lâu, lắng nghe tiếng tủ lạnh chạy rì rì, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ trước khi tiếp tục phần việc còn lại của ca. Ngoài kia, một chiếc xe rác chạy chậm rãi qua đường, tiếng động cơ ì ạch và tiếng va đập của các thùng rác nhựa vang lên rồi tắt dần, để lại cửa hàng chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc của giờ khuya. Có điều gì đó đang lớn dần lên trong tôi, không hẳn là sợ hãi, mà gần giống một sự thôi thúc phải tìm cho ra ngọn ngành, dù tôi chưa hình dung được con đường phía trước sẽ dẫn tới đâu.
Trước khi đóng ca, tôi lưu lại số điện thoại đó vào danh bạ điện thoại cá nhân, đặt tên tạm là "Người lạ ca thứ Năm", rồi tắt máy, khoá cửa, đạp xe về nhà giữa con đường vắng lặng lúc gần hai giờ sáng, đầu óc vẫn còn văng vẳng tiếng thở dài nặng nề của người đầu dây bên kia.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →