🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gần mười một giờ đêm, một chiếc xe máy chở hàng dừng trước cửa TiệmSáng, người giao hàng bước vào giao lô bánh mì cho ca sáng mai, rồi nán lại châm điếu thuốc ngoài hiên trước khi đi tiếp. Tôi tranh thủ giờ vắng khách, bước ra ngoài hít thở chút không khí đêm, nhận ra đó là một nhân viên tôi từng gặp thoáng qua ở chi nhánh khác hồi mới vào làm CaNhanh.

"Ủa, em làm chi nhánh này hả?" Anh ta hỏi, giọng có chút ngạc nhiên.

"Dạ, mới nhận ca thứ Năm tuần trước." Tôi đáp, rồi tranh thủ hỏi luôn điều mình đang thắc mắc. "Anh có biết gì về ca này không? Sao trước giờ không ai giữ được lâu vậy?"

Gương mặt anh ta thoáng biến sắc, nụ cười nhạt đi rõ rệt. "Ca đó xui lắm em ơi. Đổi hoài, đứa nào nhận cũng bỏ trong vòng một tháng. Chị làm bên vận hành từng nói vui là chi nhánh này có phong thuỷ xấu ở góc kho, chắc do đặt gần cột điện hay sao đó."

"Xui kiểu gì anh, có ai bị gì không?"

Anh ta rít một hơi thuốc, mắt nhìn ra xa về phía đầu đường, không nhìn thẳng vào tôi. "Anh cũng không rõ lắm, chỉ nghe đồn thôi. Em mới vào chắc chưa biết, hồi xưa có lần tôi nghe nói..."

Câu nói bỏ lửng giữa chừng. Anh ta dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn nhỏ đặt cạnh cửa, liếc đồng hồ, rồi vội vã đội mũ bảo hiểm.

"Thôi, tôi phải chạy tiếp giao hàng chỗ khác, trễ giờ rồi. Em cẩn thận nha."

"Anh ơi, hồi xưa nghe nói cái gì?" Tôi hỏi với theo, nhưng tiếng máy xe đã nổ giòn, át hết câu hỏi của tôi.

Anh ta rồ ga, chiếc xe lao đi trong ánh đèn đường vàng vọt, khuất dần sau góc phố nơi con đường Nguyễn Xí giao với một hẻm nhỏ. Tôi đứng lặng trước cửa hàng một lúc, nhìn theo cho tới khi không còn nghe tiếng máy xe nữa.

Con đường về đêm vắng người, chỉ còn vài quán ăn khuya sáng đèn thưa thớt, một chiếc xe bán bắp xào đẩy ngang qua, tiếng chảo xào lách cách hoà lẫn tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa nhỏ gắn trên xe. Tôi hít một hơi không khí đêm, mùi khói xe lẫn mùi bắp rang thoang thoảng, cố gắng bình tĩnh lại trước khi quay vào trong.

Không phải chỉ có mình tôi thấy lạ. Cả một vòng người, những nhân viên khác nhau ở những chi nhánh khác nhau, đều đã nghe qua về "ca xui" này theo cách nào đó, dù không ai chịu nói rõ chi tiết. Điều đó khiến tôi vừa nhẹ nhõm vì mình không tưởng tượng ra chuyện, vừa lo lắng hơn hẳn vì rõ ràng đây không phải chuyện nhỏ có thể giải thích bằng một lời đồn vu vơ.

Tôi quay vào cửa hàng, tiếp tục công việc còn dở, nhưng đầu óc cứ lởn vởn câu nói bỏ lửng của anh giao hàng. Có lần tôi nghe nói. Nghe nói cái gì? Về ai? Về chuyện gì đã xảy ra ở chính căn phòng tôi đang đứng đây, vào một đêm thứ Năm nào đó trước khi tôi bắt đầu làm việc này?

Tôi thử tìm cách khác. Tôi mở nhóm chat nội bộ của nhân viên CaNhanh khu vực Bình Thạnh trên điện thoại, một nhóm hơn ba trăm thành viên chủ yếu để thông báo đổi ca hoặc hỏi mượn người làm hộ, gõ một câu hỏi thăm dò về "chi nhánh Nguyễn Xí, ca thứ Năm" rồi xoá đi trước khi kịp gửi. Tôi sợ, nếu hỏi công khai như vậy, biết đâu người cần tránh lại chính là người đọc được câu hỏi đó trước tiên.

Đêm đó không có việc dở dang nào mới xuất hiện trên app, tôi đóng ca sớm hơn thường lệ, ngồi lại một lúc ở quầy thu ngân, mở lại ghi chú "Ca thứ Năm" trên điện thoại, thêm vào một dòng mới.

"Nhiều người biết chuyện này, không chỉ chi nhánh. Ai cũng né tránh khi được hỏi kỹ."

Tôi gõ xong, đọc lại, rồi tắt màn hình. Ngoài kia, con đường Nguyễn Xí gần như vắng hẳn xe cộ lúc gần một giờ sáng, chỉ còn ánh đèn đường và tiếng côn trùng rả rích đâu đó từ một bãi đất trống gần đó. Tôi nhìn ra cửa kính, thấy bóng mình phản chiếu mờ mờ trên lớp kính, đứng một mình giữa cửa hàng sáng đèn, và lần đầu tiên kể từ khi nhận ca này, tôi cảm thấy một nỗi cô đơn thật sự, không phải vì vắng khách, mà vì tôi đang một mình đối diện với một câu hỏi mà dường như cả một vòng người quen biết chuyện, nhưng không ai chịu cùng tôi đối diện nó.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →