Chuông cửa TiệmSáng kêu tinh một tiếng khi tôi bước vào lúc mười giờ tối đúng giờ, nhưng lần này không có ai đứng chờ bàn giao. Huy đã về từ trước, để lại một tin nhắn ngắn trên app: "Xin lỗi Thư, hôm nay anh phải chạy về sớm, có việc gấp. Ghi chú bàn giao anh đã cập nhật đủ trên hệ thống rồi."
Tôi tự vào ca một mình, quét thẻ nhân viên, mở app kiểm tra ghi chú. Đúng như tôi đã đọc từ hai ngày trước, góc kệ đồ hộp dãy ba bị xếp sai, vài hộp cá hộp nằm lẫn vào khu vực đồ hộp thịt, một vài hộp sữa đặc bị đặt ngược nhãn.
Tôi đứng trước dãy kệ, đối chiếu với sơ đồ dán ở góc tường, bắt đầu xếp lại từng món cho đúng vị trí. Đây là lần thứ hai tôi gặp một việc dở dang kiểu này, và cảm giác lần này khác hẳn lần đầu: không còn ngạc nhiên nữa, mà là một sự tò mò pha lẫn cảnh giác.
Tôi rút điện thoại cá nhân ra, mở một ghi chú mới, gõ lại toàn bộ những gì mình quan sát được từ ca đầu tiên tới giờ: ghi chú bàn giao hiện sớm bất thường, chữ ký lạ trong sổ giấy, việc dở dang luôn cụ thể và luôn khớp chính xác dù không ai báo trước chi tiết. Tôi đặt tên cho ghi chú này là "Ca thứ Năm", cất kỹ trong một thư mục riêng, không để chung với ghi chú học tập.
Tôi học được thói quen ghi chép có hệ thống này từ chính môn Quản trị Nhân lực, nơi giảng viên hay nhắc đi nhắc lại một câu: dữ liệu rời rạc không nói lên điều gì, chỉ khi xâu chuỗi theo thời gian mới lộ ra quy luật. Tôi chưa biết mình đang xâu chuỗi cho một quy luật gì, nhưng bản năng mách bảo tôi rằng nếu không ghi lại ngay bây giờ, sau này chính tôi cũng sẽ quên mất những chi tiết nhỏ, hoặc tệ hơn, sẽ tự thuyết phục mình rằng mình đã tưởng tượng ra tất cả.
Xếp gần xong dãy kệ, tay tôi chạm vào một vật cứng nằm kẹt phía sau hàng hộp cuối cùng, không phải hàng hoá. Tôi kéo ra xem, là một tấm thẻ nhựa nhỏ, cỡ bằng thẻ ngân hàng, mặt trước từng có ảnh và chữ in nhưng đã mờ gần hết theo thời gian, chỉ còn đọc được lờ mờ dòng chữ nhỏ phía dưới cùng.
"TiệmSáng — Nguyễn Xí"
Không còn chữ nào khác đọc được. Không tên, không mã số nhân viên, không ngày cấp. Tôi lật qua lật lại tấm thẻ dưới ánh đèn huỳnh quang, cố tìm thêm chi tiết nhưng vô ích, lớp nhựa phủ ngoài đã trầy xước và ố vàng quá nhiều.
Tôi đứng lặng một lúc, cầm tấm thẻ trong tay, nhìn quanh cửa hàng vắng lặng lúc gần nửa đêm. Ánh đèn đường vàng hắt qua lớp cửa kính, đổ một vệt sáng dài trên nền gạch bóng loáng vừa được ai đó lau chùi kỹ trước ca tôi. Tủ lạnh đồ uống chạy rì rì đều đặn phía sau lưng, âm thanh duy nhất phá vỡ sự im ắng.
Tôi cất tấm thẻ vào túi áo khoác, tự nhủ sẽ hỏi thăm sau, có thể ai đó ở chi nhánh biết đây là thẻ của ai. Rồi tôi quay lại hoàn tất phần việc còn lại, đóng ca đúng giờ, ghi vào sổ giấy như thường lệ.
Trước khi rời cửa hàng, tôi lật lại vài trang sổ cũ một lần nữa, tìm kiếm kiểu chữ ký nghiêng với dấu gạch ngắn phía dưới mình đã thấy hôm trước. Nó vẫn ở đó, y nguyên, lặp lại đều đặn cách vài tuần một lần, luôn rơi đúng vào các trang ghi ca đêm thứ Năm, không lệch một lần nào.
Tôi đếm nhanh, tính từ trang đầu cuốn sổ tới trang gần nhất có chữ ký đó, khoảng cách giữa các lần xuất hiện gần như đều tăm tắp, chỉ lệch một hai ngày. Một người làm việc đều đặn, kỷ luật, không bỏ ca bao giờ, ít nhất là trong khoảng thời gian cuốn sổ này ghi lại. Nét chữ trong phần ghi việc bàn giao cũng gọn gàng hơn hẳn những trang khác, mỗi dòng viết ngắn, đúng trọng tâm, không thừa chữ nào, đúng kiểu người đã quen làm việc với sổ sách, biết chỗ nào cần ghi kỹ và chỗ nào chỉ cần một gạch đầu dòng là đủ.
Nhưng rồi, ở một trang giữa cuốn sổ, chữ ký đó dừng lại đột ngột. Không có lời giải thích, không có ghi chú "nghỉ việc" hay "chuyển ca" như tôi từng thấy ở những nhân viên khác từng làm rồi thôi. Chỉ đơn giản là biến mất, và từ trang đó trở đi, các chữ ký khác nhau, không ổn định, thay đổi liên tục như thể chi nhánh phải liên tục tìm người mới lấp vào chỗ trống.
Tôi khép cuốn sổ lại, tay hơi run, không phải vì lạnh. Đây không còn là một sự trùng hợp tôi có thể tự trấn an mình bằng lời giải thích đơn giản nữa. Có một ai đó, từng làm việc ở đây rất lâu, rất đều đặn, rồi đột ngột không còn nữa. Và tôi, không hiểu vì lý do gì, đang dần bước vào đúng vị trí của người đó, từng chút một, từng tuần một.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →