🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giảng đường B3 lúc hai giờ chiều lúc nào cũng đông kín, mùi mực in tài liệu photo còn thoang thoảng trên mấy chồng giấy phát tay ở đầu bàn. Môn Luật Lao động đại cương là môn tôi thích nhất học kỳ này, không phải vì dễ, mà vì mỗi bài giảng đều gắn với một câu chuyện thật, không phải lý thuyết khô khan.

Giảng viên hôm nay giảng về khái niệm "người lao động không trọn thời gian", nhắc tới việc dù làm bán thời gian, người lao động vẫn phải được đối xử bình đẳng như người làm trọn thời gian, vẫn phải được bảo đảm an toàn lao động như ai. Tôi ghi chép cẩn thận, gạch chân câu đó hai lần, nghĩ tới chính công việc mình đang làm mỗi tối.

Giờ ra chơi, tôi ngồi ở hành lang cùng nhóm bạn, ai đó nhắc tới chuyện làm thêm.

"Thư dạo này nhận ca đêm hả? Tao thấy mày đăng bài than mệt trên story." Một đứa trong nhóm hỏi, giọng đùa cợt.

"Ừ, ca mới, trả cao hơn." Tôi cười, không nói thêm gì về những chi tiết lạ mình đã gặp.

"Cẩn thận à nha, đi khuya nguy hiểm lắm. Ba mẹ mày biết không?"

"Biết chứ, có xe điện, đường lớn không à." Tôi lặp lại đúng câu mình đã nói với mẹ sáng nay, như một câu trả lời đã thuộc lòng.

Buổi chiều tan học, tôi đi bộ về nhà một quãng ngắn trước khi bắt xe buýt, nắng chiều xiên qua tán cây hai bên đường, đổ những vệt sáng loang lổ trên vỉa hè. Tôi vừa đi vừa nghĩ lại bài giảng lúc nãy, về cái khái niệm "bảo đảm an toàn lao động" nghe thì đơn giản nhưng chắc chắn có nhiều khoảng trống trong thực tế, giống như cách ba tôi từng suýt không được công ty cũ nhận trách nhiệm nếu không có người làm chứng.

Tôi tự hỏi, nếu một ngày mình gặp chuyện gì đó trong lúc làm ca đêm, ai sẽ là người làm chứng cho mình.

Ý nghĩ đó thoáng qua rồi tan biến khi điện thoại trong túi rung lên, một tin nhắn từ nhóm lớp nhắc deadline bài tập nhóm tuần sau. Tôi đẩy hết những suy nghĩ vẩn vơ sang một bên, tập trung vào việc trước mắt.

Về tới nhà, tôi ăn vội bữa tối mẹ để phần, ngủ một giấc ngắn để dưỡng sức cho ca tối thứ Năm sắp tới, dù còn hai ngày nữa mới tới ca. Đến tối, tôi mở app CaNhanh theo thói quen kiểm tra lịch làm việc tuần sau, xem có ca nào phù hợp để đăng ký thêm không, vì tiền ca thứ Năm dù cao vẫn chưa đủ để tôi yên tâm hoàn toàn về khoản học phí còn thiếu.

Màn hình hiện danh sách ca như mọi khi, cho tới khi tôi lướt xuống mục ca thứ Năm quen thuộc.

Ô ghi chú bàn giao, đáng lẽ phải trống trơn vì ca còn tận hai ngày nữa mới bắt đầu, đúng như quy luật vận hành bình thường của app mà tôi đã thấy ở mọi ca khác, đã hiện sẵn một dòng chữ.

Tôi ngồi thẳng dậy trên giường, tim đập nhanh hơn một nhịp.

"Góc kệ đồ hộp, dãy ba, bị xếp sai từ tuần trước. Cần sắp lại đúng sơ đồ trước khi đóng ca."

Không phải lỗi hệ thống ngẫu nhiên như tôi từng tự trấn an mình sau ca đầu tiên. Đây là lần thứ hai, và lần này tôi không thể đổ cho sự trùng hợp được nữa. Ghi chú hiện sớm, nội dung cụ thể, chi tiết tới mức chỉ ra đúng dãy kệ, đúng loại hàng, như thể ai đó, hoặc cái gì đó, đã biết trước chính xác việc gì sẽ xảy ra ở ca làm còn chưa tới.

Tôi nhìn dòng chữ đó thật lâu, ngón tay lướt qua màn hình để chắc chắn mình không đọc nhầm, rồi đặt điện thoại xuống bàn, nằm vật ra giường, cố nhớ lại xem tuần trước mình có thật sự để góc kệ dãy ba lộn xộn hay không.

Tôi nhớ rất rõ, mình đã xếp gọn gàng trước khi rời ca, đúng như mọi lần khác. Không có lý do gì để nó bị xếp sai, trừ khi có ai đó, sau khi tôi về, đã vào và làm xáo trộn nó, hoặc trừ khi lời giải thích hợp lý duy nhất còn lại là điều tôi chưa dám nghĩ tới thành lời.

Ngoài cửa sổ phòng, tiếng chó sủa xa xa vọng lại từ cuối hẻm, rồi im bặt. Tôi kéo chăn lên, tắt đèn bàn, nhưng phải mất một lúc lâu nằm trong bóng tối, đầu óc quay cuồng với những khả năng, tôi mới chìm được vào giấc ngủ.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →