🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mùi mắm tôm và cà chua phi hành thoang thoảng khắp bếp khi tôi bước vào, dù đã hơn chín giờ sáng. Mẹ tôi vừa dọn hàng về từ chợ Bà Chiểu, nồi bún riêu còn dư lại một ít, bà để dành phần tôi trên bàn, đậy lồng bàn cẩn thận.

"Bún nguội rồi, để má hâm lại." Mẹ định đứng dậy nhưng tôi cản.

"Con ăn nguội cũng được má, đói quá rồi."

Tôi ngồi xuống, húp một muỗng nước dùng, vị chua thanh của me và mắm tôm đậm đà quen thuộc, dù nguội đi vẫn ngon theo kiểu riêng của nó. Mẹ tôi ngồi đối diện, tay vẫn thoăn thoắt đếm mấy xấp tiền lẻ từ cái túi vải nhỏ, miệng lẩm nhẩm cộng trừ. Gánh bún riêu của mẹ dọn từ năm giờ sáng tới mười giờ, mỗi ngày lời được sáu, bảy trăm nghìn tuỳ hôm đông vắng, gộp lại một tháng cũng chỉ vừa đủ tiền chợ với một phần học phí của tôi, còn lại trông vào tiệm sửa xe của ba và tiền tôi đi làm thêm.

"Ca mới sao rồi con? Nghe nói lương cao hơn hả?"

"Dạ, cao hơn ba chục phần trăm luôn má. Ca thứ Năm, mười giờ tối tới hai giờ sáng, ở Nguyễn Xí."

Mẹ ngừng đếm tiền, nhìn tôi một lúc. "Khuya vậy? Có sao không con, đi về một mình an toàn không?"

"An toàn mà má, có xe điện, đường lớn không à." Tôi nói giảm nhẹ, không nhắc gì tới dòng ghi chú kỳ lạ trên app hay chữ ký lạ trong cuốn sổ. Chưa có gì đáng để mẹ lo, tôi tự nhủ vậy.

Bà ngoại từ ngoài hiên bước vào, tay cầm cơi trầu, ngồi xuống chiếc ghế đẩu quen thuộc cạnh bàn. Năm nay bà bảy mươi mốt, lưng đã hơi còng, nhưng tai mắt vẫn thính, câu chuyện gì trong nhà bà cũng nghe được trọn vẹn dù đang ngồi tận ngoài hiên.

"Ca đêm hả con?" Bà chép miệng, têm miếng trầu cho vào cối giã nhỏ. "Sắp rằm tháng Bảy rồi đó, tháng cô hồn, bây làm khuya coi chừng."

"Bà ơi, con làm ở tiệm tiện lợi, có gì đâu mà sợ." Tôi cười, húp thêm muỗng bún.

"Ai biết được. Có chỗ người ta đi mà không về đủ đâu con." Bà ngoại nói, giọng vẫn nhẹ tênh như đang kể chuyện phiếm, nhưng câu chữ khiến tôi khựng đũa lại một nhịp. "Tháng Bảy, mấy vong không nơi nương tựa, không ai cúng kiếng đàng hoàng, cứ lởn vởn kiếm chỗ nương. Mà thôi, bà nói chơi vậy thôi, con đừng để bụng."

Mẹ tôi lườm bà một cái. "Má nói gì kỳ vậy, con nó mới đi làm, má hù nó làm chi."

Bà ngoại cười khà khà, phất tay. "Ừ thì bà nói cho vui thôi mà, mê tín gì đâu. Ăn đi con, nguội hết bây giờ."

Tôi cười theo, húp nốt phần bún còn lại, nhưng trong đầu câu nói của bà ngoại vẫn còn văng vẳng. Có chỗ người ta đi mà không về đủ. Tôi không tin những chuyện tâm linh kiểu bà hay kể, phần lớn là chuyện nghe từ hàng xóm rồi thêm mắm thêm muối, nhưng cách bà nói, đúng lúc tôi vừa mới nhận ca đêm này, khiến tôi có một cảm giác khó chịu mơ hồ mà tôi không lý giải nổi.

Ăn xong, tôi rửa chén phụ mẹ, rồi lên phòng chuẩn bị sách vở cho buổi học chiều. Balo đeo sẵn trên vai, tôi liếc đồng hồ, còn hơn một tiếng mới tới giờ, đủ để chợp mắt một chút bù lại đêm qua thức khuya.

Trước khi lên phòng, tôi ngoái nhìn ba vẫn đang lúi húi ngoài hiên, một khách quen ghé vá bánh xe bị thủng, hai người trò chuyện rôm rả về giá xăng dạo này. Ba tôi hiếm khi nói nhiều, nhưng với khách quen ông lại khác hẳn, có thể ngồi kể chuyện cả buổi nếu người ta chịu nghe. Tôi từng hỏi mẹ vì sao ba ít nói trong nhà mà lại hay chuyện với người ngoài, mẹ chỉ cười bảo đàn ông vậy đó, giữ hết trong bụng, đợi ai hỏi đúng lúc mới chịu mở lời.

Trước khi ngả lưng, tôi không kìm được mà mở lại app CaNhanh, kiểm tra xem ca thứ Năm tuần sau đã có gì thay đổi chưa. Mục ghi chú bàn giao vẫn còn trống, đúng như bình thường, chưa có dòng chữ lạ nào xuất hiện sớm như tuần trước.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, gấp điện thoại lại, tự nhủ có lẽ tuần trước chỉ là một lỗi hệ thống ngẫu nhiên, không có gì phải nghĩ ngợi thêm. Nhưng giấc ngủ trưa hôm đó, không hiểu sao, tôi lại mơ thấy mình đứng giữa một kho hàng tối om, tay lần mò tìm một thứ gì đó mà chính tôi cũng không biết là gì, chỉ biết phải tìm cho ra trước khi trời sáng.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →