🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Kho hàng phía sau cửa hàng tối hơn hẳn khu vực bán, chỉ có một bóng đèn compact treo giữa trần, ánh sáng vàng vọt đổ xuống những chồng thùng carton xếp cao gần chạm nóc. Tôi chưa từng vào đây lần nào, kể cả lúc Huy dẫn đi một vòng ban nãy anh cũng chỉ đứng ở cửa chỉ tay chứ không bước hẳn vào.

Đơn hàng KH-2207 cần đối chiếu số lô nằm trong một lô hàng sữa nhập từ tuần trước, theo ghi chú trên app. Tôi cầm điện thoại soi từng dòng chữ in trên thùng, tìm mã số khớp với đơn.

Lạ một điều, tôi tìm ra đúng thùng hàng đó gần như ngay lập tức, dù kho chất hàng chồng chéo không theo trật tự nào tôi có thể đoán trước. Thùng nằm ở hàng thứ ba từ trái qua, tầng thứ hai từ dưới đếm lên, đúng như thể chân tay tôi đã quen đường đi này từ trước, dù đầu óc tôi hoàn toàn xa lạ với không gian này.

Tôi gạt ý nghĩ đó qua một bên, tập trung ghi lại số lô, chụp ảnh nhãn dán, nhập vào hệ thống theo đúng hướng dẫn.

Việc lấp đầy khoảng lặng bằng công việc cụ thể luôn giúp tôi bớt nghĩ vẩn vơ, một thói quen tôi học được từ ba.

Ba tôi từng là thợ giàn giáo, cao to, tay chân chắc nịch, leo trèo trên các công trình xây dựng khắp thành phố suốt gần hai mươi năm trước khi một buổi chiều năm 2019, một tấm ván lát tạm bị tháo dỡ nhầm lịch, ông ngã từ độ cao hơn bốn mét xuống nền bê tông chưa đổ xong. Bác sĩ nói ông may mắn không liệt, chỉ gãy một đốt sống lưng và mất ba mươi bốn phần trăm sức lao động vĩnh viễn. Từ đó ông đi hơi khập khiễng chân trái, hay xoa lưng dưới mỗi khi ngồi lâu, và không còn làm việc nặng được nữa.

Ông mở tiệm sửa xe đạp ngay trước nhà, thu nhập chẳng đáng bao nhiêu so với nghề cũ, chỉ khoảng bốn đến năm triệu một tháng tuỳ mùa, nhưng ít nhất là việc ông có thể tự làm chủ nhịp độ của mình, ngồi được thì làm, mỏi quá thì nghỉ, không ai giục. Công ty xây dựng khi đó ban đầu định ghi vụ việc là "tai nạn ngoài giờ làm", may nhờ một đồng nghiệp cùng đội làm chứng đúng thời điểm ông ngã, vụ kiện lao động mới thắng, ông mới được bồi thường đàng hoàng. Chuyện đó tôi chỉ biết loáng thoáng qua lời mẹ kể, chưa bao giờ nghe ba tự nhắc lại.

Tôi đóng thùng hàng lại, cập nhật xong đơn KH-2207, rồi đứng lặng một lúc giữa lối đi hẹp của kho, nghĩ về cái cách một tai nạn có thể đổi cả nhịp sống của một gia đình chỉ trong một buổi chiều. Không hiểu sao, đứng ở đây, giữa những chồng hàng cao và ánh đèn vàng vọt này, ý nghĩ đó lại rõ nét hơn bao giờ hết, như thể không gian này có cách nào đó kéo tôi lại gần với chính nỗi sợ tôi vẫn mang trong người từ năm mười ba tuổi.

Điện thoại trong túi rung lên. Tôi rút ra xem, màn hình hiện dòng chữ trắng trên nền xanh lá quen thuộc.

"Ca đã đóng. Cảm ơn đã hoàn tất bàn giao."

Câu chữ bình thường, đúng mẫu thông báo hệ thống vẫn dùng cho mọi ca sau khi hoàn tất công việc. Nhưng không hiểu sao tôi có cảm giác mình đã đọc đúng những chữ này ở đâu đó rồi, dù đây là lần đầu tiên tôi đóng một ca ở chi nhánh này. Cảm giác quen thuộc không đến từ trí nhớ, mà từ một chỗ sâu hơn, mơ hồ hơn, như khi ta nghe một giai điệu lạ mà cơ thể vẫn tự động đung đưa theo nhịp.

Tôi tắt đèn kho, khoá cửa sau theo đúng quy trình, rồi đạp xe đạp điện về nhà qua con đường Nguyễn Xí vắng tanh lúc gần hai giờ sáng. Gió đêm lành lạnh, vài quán ăn khuya còn sáng đèn thưa thớt hai bên đường, tiếng xe của tôi rì rì đều đặn là âm thanh duy nhất theo tôi suốt quãng đường về.

Khi tôi rẽ vào hẻm 191, ánh đèn vàng trước hiên nhà vẫn còn sáng. Ba tôi ngồi trên ghế nhựa, đang xếp lại mấy dụng cụ sửa xe vào hộp, động tác chậm rãi, cẩn thận từng món một như ông vẫn làm mỗi tối trước khi đi ngủ.

Ông ngẩng lên khi nghe tiếng xe tôi, không nói gì, chỉ gật đầu một cái, ánh mắt dõi theo tôi dắt xe vào sân. Có điều gì đó trong cách ông nhìn khiến tôi khựng lại một giây, như thể ông đang muốn hỏi điều gì mà chưa tìm được lời, hoặc đã quyết định sẽ không hỏi, ít nhất là chưa phải đêm nay.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →