🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đúng mười giờ tối thứ Năm, tôi đẩy cửa kính TiệmSáng Nguyễn Xí, chuông báo khách kêu tinh một tiếng, và người đầu tiên tôi thấy là một anh chàng cao gầy, đeo kính cận gọng đen, đang tháo tạp dề quăng lên quầy như thể vừa được giải thoát khỏi thứ gì đó nặng nề.

"Em là Thư hả? Trời ơi, cuối cùng cũng có người nhận." Anh ta thở phào, giọng mừng rỡ lộ rõ không cần giấu. "Anh Huy, ca ngày. Từ hai giờ chiều tới mười giờ tối anh trực một mình, không ai đổi ca với anh được vì ca sau cứ trống hoài."

Tôi cười gượng, không biết nên hỏi ngay hay để sau. "Trống hoài là sao anh?"

"Là kiểu... người ta nhận rồi bỏ ấy." Huy gãi đầu, mắt liếc quanh cửa hàng như đang chọn từ. "Nhưng thôi, để lúc khác kể, giờ anh bàn giao cho kịp giờ."

Anh dẫn tôi đi một vòng nhanh: vị trí máy quét mã vạch, cách mở khoá tủ lạnh đựng đồ ăn nhanh, số điện thoại đường dây nóng phòng khi có sự cố, chỗ để bình chữa cháy dưới gầm quầy theo đúng quy định an toàn. Mọi thứ đúng như quy trình tôi từng học ở hai chi nhánh trước, không có gì lạ, cho tới khi anh mở app CaNhanh trên điện thoại cửa hàng, kéo xuống mục ghi chú bàn giao.

"À, có cái này. Đơn hàng của khách đặt trước, mã KH-2207, ghi thiếu số lô trên phiếu nhập kho. Ai đó cần đối chiếu lại trước khi đóng ca, không thì hệ thống không cho khoá sổ."

Tôi nhớ tới dòng chữ đã hiện sẵn hai ngày trước khi ca còn chưa bắt đầu. Còn một việc chưa xong. Nhờ người tiếp theo. Nó không nói rõ là việc gì, nhưng giờ nhìn màn hình, tôi thấy đúng là có một việc đang treo lơ lửng, cụ thể, có thể làm được.

"Ca đó trả cao hơn ca thường ba chục phần trăm mà," tôi nói, nửa đùa nửa thật. "Em không hỏi tại sao nữa, em hỏi tại sao không."

Huy cười, cái cười có phần nhẹ nhõm hơn là vui. "Chúc may mắn. Anh về đây, mai còn thi."

Chuông cửa lại kêu một tiếng khi anh đẩy ra ngoài, để lại tôi một mình với ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh, dãy kệ hàng thẳng tắp, và cái cửa hàng bỗng dưng im ắng đến mức tôi nghe rõ tiếng tủ lạnh chạy rì rì phía sau.

Tôi lấy sổ ca giấy dưới quầy, giở tới trang mới, chuẩn bị ghi thời gian bắt đầu như thói quen được dạy khi mới vào làm. Chi nhánh này vẫn giữ song song sổ giấy dù đã có app, phần vì máy tính tiền đời cũ hay lỗi, phần vì quản lý cũ thích có bản cứng để đối chiếu cuối tháng. Cuốn sổ dày cỡ hai ngón tay, bìa giấy cứng bọc nhựa đã bong mép, mỗi trang kẻ sẵn các cột giờ vào, giờ ra, việc bàn giao, và chữ ký xác nhận.

Tôi lật ngược vài trang trước để xem cách các ca trước ghi chép, cho quen định dạng.

Có điều gì đó khiến tôi khựng lại.

Chữ ký cuối mỗi ca, ở góc dưới bên phải mỗi trang, không giống nhau. Có chữ ký nắn nót của một người viết chậm, có chữ ký nguệch ngoạc vội vàng, đúng như hai người khác nhau thường ký khác nhau. Nhưng có một kiểu chữ ký, xuất hiện lặp lại ở khá nhiều trang cách quãng nhau, không khớp với chữ ký của Huy tôi vừa thấy anh ký khi bàn giao, cũng không khớp với bất kỳ tên quản lý nào tôi từng nghe qua ở chi nhánh này.

Một nét chữ nghiêng, chắc tay, kết thúc bằng một dấu gạch ngắn phía dưới như đóng dấu riêng.

Tôi lật thêm vài trang nữa. Kiểu chữ ký đó xuất hiện đều đặn, cứ cách vài tuần lại một lần, luôn đúng vào những trang ghi ca đêm thứ Năm.

Ngoài cửa kính, một chiếc xe máy chạy ngang qua, đèn pha quét sáng một vệt dài trên sàn nhà rồi tắt hẳn khi khuất sau góc phố. Tôi khép cuốn sổ lại, đặt về đúng chỗ cũ dưới quầy, tự nhủ chắc chỉ là một nhân viên cũ nào đó từng làm lâu, không có gì phải nghĩ ngợi. Cửa hàng nào chẳng có vài người gắn bó đủ lâu để chữ ký in dấu khắp các trang sổ, tôi tự trấn an mình như vậy, dù trong đầu vẫn còn hình dung rõ nét dấu gạch ngắn phía dưới chữ ký lạ đó, sắc và dứt khoát như một thói quen đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần.

Nhưng khi tôi mở lại app để bắt đầu xử lý đơn hàng KH-2207 như ghi chú yêu cầu, ngón tay tôi vẫn còn nán lại một giây trên bìa cuốn sổ giấy, như thể cơ thể tôi biết điều gì đó mà đầu óc tôi chưa kịp gọi tên.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →