🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Điện thoại của tôi sáng lên trong bóng tối, và con số hiện trên màn hình khiến tôi phải nhìn lại lần thứ hai.

Ứng dụng CaNhanh xếp các ca làm thêm theo thứ tự từ gần tới xa, mỗi ca một ô vuông nhỏ ghi tên cửa hàng, khung giờ, tiền công. Ca nào cũng na ná nhau: mười lăm nghìn một giờ, hai mươi nghìn nếu là quán cà phê, đôi khi hai mươi lăm nếu phải dọn hàng nặng. Nhưng cái ô nằm chình ình đầu danh sách, được đóng khung màu cam để phân biệt với những ô còn lại, ghi ba mươi hai nghìn một giờ.

Thứ Năm, 22 giờ đến 2 giờ sáng. TiệmSáng, chi nhánh Nguyễn Xí.

Tôi bấm vào xem chi tiết. Không có gì đặc biệt trong mô tả công việc: bán hàng, kiểm kho, hỗ trợ khách qua lại ban đêm. Đúng những gì tôi đã làm ở hai chi nhánh khác suốt một năm qua. Chỉ có giá tiền là khác, cao hơn hẳn ca thường gần ba mươi phần trăm, và ô đó đã nằm ở vị trí đầu bảng liên tục từ khi tôi mở app tối nay, nghĩa là chưa ai nhận.

Tôi nhắn cho Diễm, bạn học cùng lớp Quản trị Nhân lực, đang làm ca tối ở một chi nhánh TiệmSáng khác trên đường Phan Văn Trị.

"Mày biết cái ca Nguyễn Xí thứ Năm không? Ba hai nghìn một giờ."

Diễm trả lời gần như ngay lập tức, kèm một biểu tượng mặt cười gượng gạo.

"Biết. Đừng nhận. Ca đó xui lắm, đứa nào nhận cũng bỏ trong vòng một tháng."

Tôi hỏi lại vì sao, và Diễm chỉ gửi thêm một câu ngắn gọn: "Tao không rõ, chỉ nghe đồn thôi. Mày cứ hỏi mấy đứa làm chi nhánh đó là biết liền." Rồi cô ấy tắt máy, có vẻ đang bận tiếp khách.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà một lúc, rồi lại cầm lên.

Căn nhà cấp bốn của gia đình tôi nằm sâu trong hẻm 191 Nơ Trang Long, hai phòng ngủ, một gian trước vừa làm chỗ tiếp khách vừa là tiệm sửa xe đạp của ba. Tôi ở phòng trong cùng mẹ, ba ngủ ở gian ngoài để tiện trông đồ nghề, còn bà ngoại chiếm hẳn cái võng mắc ngang hiên, nói là ngủ võng đỡ đau lưng hơn nằm giường cứng.

Ba trăm hai mươi nghìn cho một ca bốn tiếng, tính ra gần một triệu ba trăm nếu tôi nhận đều đặn bốn tuần một tháng. Tháng này tiền thuốc của ba đã hết sớm hơn dự tính, tám trăm nghìn cho hai loại thuốc huyết áp và giảm đau cột sống, phần bảo hiểm y tế không chi trả đủ vì có một loại nằm ngoài danh mục. Học phí kỳ này năm triệu rưỡi, tôi mới đóng được một nửa. Ca thường trả tôi khoảng hai mươi lăm nghìn một giờ, một tháng chăm chỉ lắm cũng chỉ ra được ba triệu ba, ba triệu năm.

Ba mươi hai nghìn một giờ, nhân với bốn tiếng, nhân với bốn tuần, là một khoảng cách đủ để tôi không đóng học phí trễ hạn thêm một lần nào nữa. Kỳ trước tôi đã phải viết đơn xin gia hạn hai tuần, phòng đào tạo duyệt nhưng kèm một dòng nhắc nhở tôi không muốn đọc lại lần thứ hai.

Tôi không hỏi tại sao ca đó bị bỏ trống nữa. Tôi hỏi tại sao không nhận nó.

Ngón tay tôi lướt qua nút xanh "Nhận ca" trước khi kịp nghĩ thêm điều gì khác. Màn hình chớp một cái, hiện dòng chữ xác nhận màu trắng trên nền xanh lá: "Bạn đã nhận ca thành công. Hẹn gặp bạn tại TiệmSáng Nguyễn Xí, thứ Năm tới."

Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe máy của ba tôi nổ giòn ở sân trước, chắc ông vừa dắt vào từ tiệm sửa xe đóng cửa muộn. Tôi nghe tiếng chân khập khiễng nhẹ quen thuộc bước lên hiên, rồi tiếng ông ngồi xuống ghế nhựa, thở dài một hơi dài như thường lệ sau một ngày cúi lưng sửa xe cho người ta.

Tôi định xuống phụ ông cất đồ nghề, nhưng điện thoại lại rung lên trong tay.

Không phải tin nhắn từ Diễm. Là một thông báo mới từ chính ứng dụng CaNhanh, đề tên "Ghi chú bàn giao ca", điều mà tôi chưa từng thấy xuất hiện trước khi ca thật sự bắt đầu. Mọi ca khác tôi từng nhận, ghi chú bàn giao chỉ hiện ra đúng lúc người ca trước bấm nút kết thúc, cách giờ vào ca của tôi vài phút là cùng.

Ca này còn hai ngày nữa mới tới.

Tôi mở thông báo ra. Chỉ có một dòng, không ký tên, không dấu thời gian rõ ràng như những ghi chú bàn giao bình thường vẫn có:

"Còn một việc chưa xong. Nhờ người tiếp theo."

Tôi ngồi im nhìn dòng chữ đó thật lâu, đủ lâu để tiếng dép của ba tôi đi ngang qua cửa phòng hai lần mà tôi không để ý. Không có tên người gửi. Không có nội dung công việc cụ thể. Chỉ sáu chữ ngắn ngủi, nằm chờ sẵn trong một ca còn chưa bắt đầu, như thể ai đó đã biết trước tôi sẽ là người bấm nút nhận, từ trước cả khi chính tôi biết điều đó.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →