🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sân trường buổi sáng rợp bóng me tây, tiếng ve kêu râm ran báo hiệu mùa hè đang tới gần. Tôi ngồi một mình ở ghế đá gần căng tin, mắt vẫn còn thâm quầng vì thiếu ngủ, cố gắng ôn lại bài trước giờ kiểm tra mà chữ nghĩa cứ nhoè đi trước mắt.

"Ê, Thư." Một giọng quen thuộc vang lên. Huy đứng đó, balo đeo một bên vai, nhìn tôi với ánh mắt lo lắng rõ rệt. "Dạo này trông mày phờ phạc quá vậy. Ca đêm mệt lắm hả?"

Tôi gượng cười, xếp gọn tập vở lại. "Cũng bình thường mà, chắc do chưa quen giờ giấc thôi."

Huy ngồi xuống cạnh tôi, ngón tay gõ nhịp lên mặt ghế đá, thói quen tôi để ý thấy mỗi lần anh đang suy nghĩ điều gì đó. "Bình thường mà mặt mày như mất ngủ ba đêm liền vậy? Có chuyện gì kể tao nghe đi, tao là người bàn giao ca cho mày mà, coi như có trách nhiệm."

Mấy đứa bạn khác đã tản ra hết vào lớp, chỉ còn tôi và Huy ngồi lại ghế đá, tiếng ve vẫn kêu ra rả trên tán me tây phía trên đầu, thỉnh thoảng một chiếc lá khô rơi xuống, xoay tròn vài vòng trước khi chạm đất. Tôi do dự một lúc, rồi quyết định kể một phần, không phải tất cả. Tôi kể về những việc dở dang lạ lùng luôn khớp chính xác, về ghi chú hiện sớm bất thường, về cuộc gọi kỳ lạ đêm hôm trước. Tôi không nhắc tới chữ ký lạ trong sổ hay tấm thẻ nhựa mờ, giữ lại cho riêng mình, chưa sẵn sàng chia sẻ hết.

Huy im lặng nghe hết, gương mặt dần nghiêm túc hơn, không còn vẻ đùa cợt ban đầu.

"Nghe lạ thật đó." Anh gật gù, mắt dán vào một điểm cố định phía cổng trường, ngón tay ngừng gõ nhịp lên ghế đá. "Mày biết không, tao được cấp quyền xem log hệ thống của chi nhánh mình, để tiện xếp lịch cho nhân viên. Để tao thử tra xem có gì bất thường trong lịch sử ca thứ Năm đó không."

"Mày làm được vậy hả?" Tôi hỏi, vừa mừng vừa hơi ngại.

"Được, nhưng chỉ xem được log chi nhánh mình thôi nha, tao không có quyền vượt ra ngoài đó đâu, mày đừng hiểu lầm tao đi hack hiếc gì." Huy cười, giọng nghiêm túc xen lẫn hài hước. "Anh làm đúng quyền hạn được cấp, chỉ là chưa ai nghĩ tới việc tra kỹ vậy thôi."

Tôi cảm động thật sự, không chỉ vì Huy sẵn lòng giúp, mà vì cách anh nói rõ ràng giới hạn của mình, không phóng đại, không hứa hẹn quá đà. Điều đó khiến tôi tin tưởng hơn.

"Cảm ơn mày nhiều." Tôi nói, giọng chân thành.

"Có gì đâu, coi như đền bù vụ bỏ mày một mình ca đầu tiên." Huy đứng dậy, phủi bụi quần, chuẩn bị vào lớp. "Tối nay tao thử tra, có gì tao nhắn mày liền."

Tôi về nhà giữa trưa, phụ mẹ dọn nốt mấy thứ còn sót lại từ gánh hàng, rồi tranh thủ chợp mắt một lúc trước giờ vào lớp chiều. Giấc ngủ ngắn không đủ xoá hết mệt mỏi, nhưng ít nhất giúp đầu óc tôi tỉnh táo hơn để ngồi nghe giảng. Cả buổi chiều tôi không tập trung nổi vào bài giảng, cứ liên tục liếc điện thoại chờ tin nhắn từ Huy. Mãi tới gần bảy giờ tối, khi tôi đang phụ mẹ dọn hàng ở nhà, điện thoại mới rung lên.

"Mày chuẩn bị tinh thần đi. Tao thấy có gì đó là lạ trong log rồi, chưa dám chắc là gì, nhưng chắc chắn không bình thường."

Tôi đọc tin nhắn, tay hơi run, lòng vừa nôn nao vừa lo sợ. Tôi nhắn lại hỏi cụ thể là gì, nhưng Huy chỉ trả lời ngắn gọn.

"Để tối nay rảnh hẳn tao gửi ảnh chụp màn hình cho mày xem trực tiếp, giải thích qua tin nhắn khó lắm. Mày ăn cơm đi đã, đừng để bụng đói mà lo."

Tôi cất điện thoại vào túi, quay lại phụ mẹ xếp mấy cái ghế nhựa vào góc sân, nhưng đầu óc cứ lơ lửng ở đâu đó, không tài nào tập trung được vào công việc trước mắt. Mẹ để ý thấy tôi cứ thẫn thờ, hỏi có phải bài vở dạo này nặng quá không, tôi chỉ cười trừ, nói ổn, rồi cúi xuống xếp tiếp chồng ghế cho xong, tránh phải nhìn thẳng vào mắt mẹ lâu hơn mức cần thiết. Buổi tối hôm đó trôi qua chậm chạp lạ thường, mỗi phút trôi qua đều giống như một khoảng chờ đợi kéo dài, cho tới khi tôi có thể gặp Huy và nhìn thấy tận mắt điều anh vừa phát hiện.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →