Phòng trọ của Huy nằm trên tầng ba một dãy nhà trọ ở Gò Vấp, chín mét vuông vừa đủ kê một cái giường tầng, một bàn học nhỏ chất đầy sách kỹ thuật, và một chiếc quạt đứng chạy rè rè ở góc phòng. Đây là lần đầu tiên tôi tới đây, không gian sống của Huy giản dị hơn tôi tưởng, tường dán vài tờ sơ đồ mạch điện tử đã ố vàng, chắc là bài tập từ học kỳ trước.
"Ngồi tạm đi, chỗ này hơi chật." Huy kéo ghế mời tôi ngồi cạnh bàn học, mở laptop, gõ mật khẩu, rồi đăng nhập vào một giao diện quản trị màu xám, chi chít bảng biểu và mã số.
"Đây là hệ thống nội bộ tao được cấp quyền xem, chỉ giới hạn ở chi nhánh Nguyễn Xí thôi." Anh giải thích, ngón tay gõ nhịp lên bàn phím trước khi tiếp tục gõ lệnh tìm kiếm. "Tao lọc theo lịch sử ca làm việc thứ Năm trong vòng ba năm trở lại đây."
Màn hình hiện ra một bảng dài, mỗi dòng ghi ngày tháng, mã nhân viên, giờ vào, giờ ra. Tôi cúi sát người vào màn hình, dò từng dòng theo ngón tay Huy lướt qua.
Phần lớn các dòng có mã nhân viên khác nhau, thay đổi liên tục, đúng như những gì tôi đã đoán từ cuốn sổ giấy: chi nhánh này liên tục phải tìm người mới cho ca thứ Năm. Nhưng ở một đoạn giữa bảng, kéo dài liên tục qua nhiều tháng, cùng một mã nhân viên lặp lại đều đặn không sót tuần nào.
"T.G.B." Tôi đọc to lên, giọng khẽ lại vì một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. "Cái này là viết tắt tên hả?"
"Chắc vậy. Hệ thống cũ mã hoá tên nhân viên theo kiểu viết tắt ba chữ cái đầu, giờ đổi cách khác rồi nên tên đầy đủ như của tao với mày mới hiện ra được." Huy kéo chuột xuống, tiếp tục dò. "Tao tra thử mã này ở bảng nhân sự hiện tại, không tìm ra kết quả. Tài khoản không còn active nữa."
Tôi im lặng nhìn dòng dữ liệu chạy dài, T.G.B xuất hiện liên tục, đóng ca đều đặn, không một lần bỏ dở, không một lần trễ giờ, kéo dài suốt nhiều tháng liên tiếp. Một người làm việc kỷ luật tới mức đáng nể, đúng như những gì tôi từng suy đoán từ nét chữ trong sổ giấy.
Rồi đột ngột, dòng dữ liệu dừng lại.
Không có dòng ghi "nghỉ việc". Không có dòng ghi "chuyển ca" hay "chấm dứt hợp đồng" như những mã nhân viên khác từng rời đi trước đó trong bảng. Chỉ đơn giản là một khoảng trống, một đêm thứ Năm nào đó, dòng dữ liệu về T.G.B kết thúc mà không có bất kỳ lời giải thích nào đi kèm, như một câu bị cắt ngang nửa chừng.
"Kỳ vậy ta." Huy lẩm bẩm, thử vài cách lọc khác nhau, nhưng kết quả vẫn y hệt. "Mọi nhân viên khác đều có log kết thúc rõ ràng, dù là nghỉ việc hay bị sa thải, hệ thống luôn ghi một dòng đóng hồ sơ. Cái này thì không có gì hết. Như bị xoá giữa chừng vậy."
Tôi ngồi thẳng người lại, tim đập nhanh, nhìn chằm chằm vào khoảng trống trên màn hình, nơi lẽ ra phải có một dòng dữ liệu tiếp theo mà không hề có.
"Vậy người đó giờ ở đâu?" Tôi hỏi, giọng khẽ tới mức gần như thì thầm.
Huy không trả lời ngay. Anh nhìn màn hình một lúc lâu, rồi lắc đầu, gương mặt thoáng lộ vẻ bối rối hiếm khi tôi thấy ở anh. "Tao không biết. Log không nói. Có khi nào... tài khoản bị lỗi hệ thống không, kiểu dữ liệu bị mất do nâng cấp phần mềm gì đó?"
Câu trả lời đó nghe hợp lý, nhưng cả hai chúng tôi đều biết, cách nói ra nó cũng ngập ngừng chẳng khác gì một lời tự trấn an hơn là một lời giải thích thật sự tin được.
Ngoài cửa sổ phòng trọ, dãy nhà trọ đối diện có vài ô cửa sổ còn sáng đèn dù đã khuya, tiếng nhạc văng vẳng từ phòng nào đó tầng dưới, tiếng xe máy rồ ga ngoài hẻm. Tôi nhìn ra đó một lúc, cố tìm một điều gì bình thường để bám víu, nhưng đầu óc vẫn không thoát khỏi hình ảnh khoảng trống trên màn hình, một câu chuyện bị cắt đứt giữa chừng mà không ai, kể cả chính hệ thống lưu giữ nó, chịu nói cho tôi biết phần còn lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →