🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi sáng thứ Bảy, tôi ghé TiệmSáng Nguyễn Xí không phải để làm ca, mà lấy cớ mua một chai nước suối, thật ra là để quan sát và dò hỏi thêm. Ánh nắng ban ngày chiếu qua lớp cửa kính lớn khiến cửa hàng trông khác hẳn không khí quen thuộc của những ca đêm tôi vẫn làm, sáng sủa, đông người hơn, có cả tiếng nhạc pop phát ra từ loa gắn trên trần.

Một nhân viên nữ trạc tuổi tôi, đeo bảng tên "Diệp", đang xếp lại kệ bánh kẹo gần quầy. Tôi tiến lại, cầm chai nước lên như đang chọn hàng, mở lời tự nhiên nhất có thể.

"Chị làm ở đây lâu chưa ạ?"

"Cũng hơn nửa năm rồi." Diệp đáp, tay vẫn thoăn thoắt xếp hàng, không ngẩng lên nhìn tôi.

"Chị có biết trước đây ai giữ ca thứ Năm tối, mười giờ tới hai giờ sáng, ở chi nhánh mình không ạ? Em mới nhận ca đó, thấy lạ là ai làm cũng nghỉ nhanh."

Tay Diệp khựng lại một nhịp rất nhỏ, gần như không thể nhận ra nếu tôi không cố tình chú ý quan sát. Chị ngẩng lên nhìn tôi một giây, rồi cúi xuống tiếp tục công việc, giọng đổi khác hẳn, cứng và nhanh hơn trước.

"Chị mới vào sau, không biết gì hết á em."

"Dạ, vậy chị có nghe ai nhắc gì không ạ, dù chỉ là..."

"Chị thật sự không biết mà." Diệp cắt ngang, giọng có phần gắt hơn cần thiết cho một câu trả lời đơn giản. "Em hỏi mấy chị làm lâu hơn coi, chị chỉ mới vào có sáu tháng à."

Tôi đứng thêm một lúc, giả vờ cầm thêm một gói bánh xem hạn sử dụng, mắt lén quan sát Diệp qua khoé mắt. Chị vẫn cúi xuống xếp hàng, nhưng động tác tay đã chậm lại hẳn so với lúc trước, không còn thoăn thoắt như khi tôi chưa hỏi gì. Có một sự căng thẳng vô hình bao trùm lấy khoảng không giữa hai chúng tôi, thứ mà chỉ vài phút trước còn chưa hề tồn tại.

Tôi gật đầu, không hỏi thêm, cảm ơn rồi mang chai nước ra quầy tính tiền. Nhưng ánh mắt Diệp lúc nãy, thoáng qua rất nhanh nhưng đủ để tôi nhận ra, không phải ánh mắt của một người thật sự không biết gì. Đó là ánh mắt của một người biết, nhưng đã quyết định sẽ không nói, và câu trả lời "mới vào sau" chỉ là một cái cớ thuận tiện để né tránh.

Tôi trả tiền, cầm chai nước bước ra khỏi cửa hàng, ánh nắng buổi sáng chiếu chói vào mắt sau khi vừa ở trong không gian máy lạnh. Tôi đứng lại một chút ngoài vỉa hè, giả vờ kiểm tra điện thoại, thật ra là để liếc lại vào trong qua lớp cửa kính.

Diệp đang cầm điện thoại, áp sát tai, dáng vẻ hơi quay lưng về phía cửa như để tránh ai đó nhìn thấy môi mình đang nói gì. Tôi không nghe được nội dung cuộc gọi, nhưng qua lớp kính, tôi vẫn đọc được khẩu hình của chị lặp lại một cái tên hai lần, rõ ràng đủ để tôi nhận ra dù không nghe thấy âm thanh.

"Anh Trọng."

Tôi chưa từng nghe tên này trước đây, không biết đó là ai, giữ vai trò gì ở công ty. Nhưng cách Diệp gọi điện ngay sau khi tôi vừa hỏi về ca thứ Năm, với vẻ mặt căng thẳng như vậy, khiến cái tên đó lập tức trở thành một mảnh ghép tôi biết mình cần phải nhớ.

Tôi rời khỏi khu vực trước cửa hàng, đi bộ chậm rãi về phía trạm xe buýt gần đó, vừa đi vừa lấy điện thoại ra, mở lại ghi chú "Ca thứ Năm", gõ thêm một dòng mới.

"Tên mới xuất hiện: anh Trọng. Diệp (nhân viên ca ngày) gọi cho người này ngay sau khi bị tôi hỏi. Chưa rõ vai trò, nhưng phản ứng của Diệp cho thấy người này quan trọng trong chuyện này."

Xe buýt tới, tôi lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh phố xá lướt qua trong lúc đầu óc vẫn còn xoay quanh cái tên vừa nghe được. Một bà cụ ngồi cạnh hỏi thăm tôi đi đâu, tôi trả lời qua loa, không đủ tâm trí để trò chuyện thêm.

Trên đường về, tôi nghĩ tới việc nên tìm hiểu xem "anh Trọng" là ai trước khi hành động gì tiếp theo. Có thể là một quản lý cấp cao hơn, có thể là chủ chi nhánh, hoặc chỉ đơn giản là một đồng nghiệp cũ mà Diệp quen biết. Nhưng linh cảm của tôi, dựa trên phản ứng vội vã và ánh mắt né tránh của Diệp, mách bảo rằng cái tên này không đơn giản như vậy, và tôi sẽ còn nghe thấy nó nhiều lần nữa trước khi câu chuyện này kết thúc.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →