🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mẹ nhờ tôi dọn lại tủ đồ cũ trong góc phòng khách, chỗ chất mấy thùng giấy tờ từ hồi chuyển tới căn nhà này, nói tiện thể lọc bớt đồ không cần thiết trước khi trời vào mùa mưa, kẻo ẩm mốc hư hết. Tôi ngồi bệt xuống sàn, mở từng thùng, phần lớn là hoá đơn cũ, sách vở học của tôi hồi cấp hai cấp ba, vài bộ quần áo đã chật.

Nắng xuyên qua ô cửa sổ nhỏ chiếu một vệt sáng dài lên nền gạch, hạt bụi bay lơ lửng trong không khí mỗi lần tôi mở một thùng mới. Tôi hắt hơi liên tục vì bụi, nhưng vẫn kiên nhẫn lục từng lớp giấy tờ, phần vì tò mò, phần vì không muốn phụ lòng mẹ đã tin tưởng giao việc.

Ở đáy một thùng, dưới lớp báo cũ lót, tôi tìm thấy một cuốn sổ tay bìa vải xanh đã sờn góc, khác hẳn những giấy tờ hành chính khô khan xung quanh. Tôi mở ra, nhận ra ngay nét chữ quen thuộc của ba, chắc và hơi nghiêng, chữ viết của một người từng học không nhiều nhưng cẩn thận trong từng câu.

Cuốn sổ ghi chép công việc từ thời ba còn làm thợ giàn giáo, mỗi trang một ngày, ghi công trình đang làm, số giờ, đôi khi vài dòng ngắn về thời tiết hoặc chuyện vặt trong đội. Tôi lật qua vài trang đầu, cảm giác như đang nhìn thấy một phần đời của ba mà mình chưa từng biết tới, thời còn trẻ, còn khoẻ, còn leo trèo trên những giàn giáo cao hàng chục mét mỗi ngày.

Tôi lật tới gần cuối cuốn sổ, tìm thấy một trang ghi ngày tháng năm 2019, nét chữ vẫn đều nhưng có phần vội vã hơn những trang trước đó.

"Hôm nay ngã giàn. Ván lát tầng ba bị gỡ nhầm lịch, không ai báo. Đau lưng dữ, chưa biết sao. Cầu mong không sao."

Chỉ vậy thôi. Không có thêm dòng nào khác trong trang đó, và trang tiếp theo bị bỏ trống hoàn toàn, rồi cuốn sổ dừng lại, không còn ghi chép gì thêm nữa. Tôi hiểu, đó hẳn là ngày ba nhập viện, và sau đó có lẽ ông không còn đủ sức, hoặc không còn muốn, viết tiếp cuốn sổ công việc của một nghề mình sẽ không bao giờ làm lại được nữa.

Tôi ngồi lặng trên sàn nhà, cầm cuốn sổ trong tay, đọc đi đọc lại dòng chữ ngắn ngủi đó. Tôi từng nghe mẹ kể sơ về vụ tai nạn, về việc công ty ban đầu định né tránh trách nhiệm, chỉ tới khi có một người đồng nghiệp cùng đội đứng ra làm chứng đúng thời điểm ba ngã, vụ việc mới được xử lý đúng theo luật, ba mới được bồi thường đàng hoàng. Nhưng nghe kể lại khác hẳn với việc cầm trên tay chính những dòng chữ ba viết ngay trong ngày hôm đó, còn chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, chỉ biết đau và cầu mong không sao.

Tôi tự hỏi, nếu khi đó không có người làm chứng, nếu công ty thành công trong việc né tránh trách nhiệm, giờ này gia đình tôi sẽ ra sao. Không có khoản bồi thường, không đủ tiền chữa trị lâu dài, có khi ba đã phải gắng gượng làm việc trở lại sớm hơn mức cơ thể cho phép, hoặc tệ hơn.

Ý nghĩ đó khiến tôi rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác gần giống như vừa nhìn thấy một phiên bản khác của cuộc đời mình, một phiên bản mà may mắn đã không đứng về phía gia đình tôi. Mẹ từng kể, người đồng nghiệp làm chứng cho ba năm đó cũng chỉ là một người thợ bình thường, không có nghĩa vụ gì phải đứng ra, thậm chí còn bị chính công ty gây khó dễ sau đó, nhưng ông vẫn nói ra sự thật. Tôi chưa từng gặp người đó, chỉ biết cái ơn ấy vẫn còn nằm đâu đó trong câu chuyện gia đình mình, chưa từng được nhắc thành lời cảm ơn chính thức.

Tôi gấp cuốn sổ lại cẩn thận, đặt về đúng vị trí trong thùng, phủ lại lớp báo cũ như ban đầu, dù trong lòng biết mình sẽ không bao giờ nhìn cuốn sổ này giống như trước nữa.

Chiều muộn hôm đó, ba đi ngang qua phòng khách, thấy tôi vẫn ngồi cạnh đống thùng đồ, chỉ hỏi một câu ngắn gọn, không biết tôi vừa đọc gì.

"Dọn xong chưa con?"

"Dạ gần xong rồi ba." Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường.

Ba gật đầu, đi tiếp ra sân, dáng đi khập khiễng nhẹ quen thuộc. Tôi nhìn theo bóng ông, lòng nặng trĩu một câu hỏi tôi chưa dám hỏi thành lời, và mang nguyên câu hỏi đó theo mình suốt cả buổi tối hôm ấy, cho tới tận lúc bước vào ca làm việc lúc mười giờ đêm.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →