Gần một giờ sáng, cửa hàng vắng khách, tôi mở app kiểm tra ghi chú bàn giao. Việc dở dang tuần này lại là gọi lại một khách đặt hàng cũ chưa tới nhận, một số điện thoại khác hẳn tuần trước, kèm dòng mô tả ngắn gọn về đơn hàng cần xác nhận.
Tôi ngồi nhìn dãy số trên màn hình một lúc lâu trước khi cầm ống nghe lên, lòng vừa tò mò vừa e ngại. Sau chuyện tuần trước, tôi không còn coi đây là một việc bàn giao đơn thuần nữa, mà giống như mở một cánh cửa nhỏ dẫn vào một câu chuyện tôi chưa biết mình có đủ sẵn sàng để nghe hết hay không.
Tôi cầm điện thoại bàn, tay hơi run dù đã tự trấn an mình cả buổi chiều rằng đây chỉ là công việc bình thường. Tôi bấm số, tiếng chuông đổ đều, một lần, hai lần.
Đầu dây bên kia bắt máy nhanh hơn lần trước, giọng một người đàn ông trung niên, có phần vội vã.
"A lô?"
"Dạ, em gọi từ TiệmSáng Nguyễn Xí ạ, bên em có đơn hàng của anh đặt trước, muốn xác nhận lại thời gian anh..."
"TiệmSáng Nguyễn Xí?" Người đàn ông ngắt lời, giọng đột nhiên đổi khác, có gì đó vừa hồi hộp vừa run rẩy len vào từng chữ. "Bảo đó hả em? Bảo phải không?"
Tôi khựng lại, tay siết chặt ống nghe. "Dạ không ạ, em tên Thư, em là nhân viên mới ở đây."
Một khoảng lặng dài ở đầu dây bên kia. Tôi có thể nghe rõ hơi thở của người đàn ông, gấp gáp rồi chậm lại, như thể ông vừa trải qua một cú sốc nhỏ và đang cố lấy lại bình tĩnh.
"Xin lỗi em." Giọng ông trầm hẳn xuống, đầy vẻ ngượng ngùng lẫn một nỗi buồn khó giấu. "Chú nghe nhầm. Chú xin lỗi nha."
"Dạ không sao ạ, chú cho em hỏi đơn hàng của chú..."
Nhưng ông đã cúp máy trước khi tôi kịp nói hết câu, để lại tiếng tút tút quen thuộc vang lên trong ống nghe. Tôi đứng lặng, ống nghe vẫn còn áp bên tai, cảm giác như vừa chạm vào một điều gì đó rất thật, rất con người, không còn là những dòng dữ liệu vô hồn trên màn hình laptop của Huy nữa.
Bảo. Một cái tên, dù chưa đủ họ, giờ đã có hình hài cụ thể hơn hẳn ba chữ cái viết tắt T.G.B. Người đàn ông đó, khi nghe giọng tôi giới thiệu từ TiệmSáng Nguyễn Xí, đã bật ra cái tên đó gần như theo phản xạ, với một sự pha trộn giữa hy vọng và hoảng loạn mà tôi chưa từng nghe thấy trong giọng nói của ai trước đây.
Tôi đặt ống nghe xuống, ngồi thụp xuống ghế sau quầy, hai tay ôm lấy đầu. Bảo là ai với người đàn ông đó? Một người con, một người em, một người bạn thân? Và vì sao, chỉ cần nghe tên cửa hàng, ông đã tưởng tôi là Bảo, như thể ông đã chờ đợi một cuộc gọi từ chính người đó suốt một thời gian rất dài, đủ lâu để phản xạ đầu tiên khi nghe điện thoại reo lên vẫn còn là hy vọng, dù mong manh tới đâu.
Tôi ngồi im giữa cửa hàng sáng đèn, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống, cảm giác cô đơn và nặng nề hơn hẳn mọi lần trước. Không còn là một cuộc điều tra tò mò xa cách nữa. Cái tên Bảo, và cách người đàn ông kia gọi nó ra, đã biến tất cả những gì tôi đang tìm hiểu thành một câu chuyện có thật, có người thật, có ai đó ngoài kia vẫn đang chờ đợi một cuộc gọi sẽ không bao giờ tới nữa.
Tôi mở lại ghi chú "Ca thứ Năm" trên điện thoại, tay run run gõ vào dòng mới.
"Tên: Bảo. Người đàn ông gọi nhầm tưởng tôi là Bảo, phản ứng như đã chờ đợi cuộc gọi này rất lâu."
Tôi nhìn dòng chữ mình vừa gõ, rồi tắt màn hình, ngồi lặng giữa cửa hàng cho tới khi tiếng chuông cửa vang lên báo một vị khách khuya bước vào, kéo tôi trở lại với công việc trước mắt, dù đầu óc vẫn còn vương vấn mãi cái tên vừa được gọi lên trong bóng tối của một cuộc gọi lẽ ra chỉ đơn giản là xác nhận một đơn hàng.
Vị khách khuya hôm đó chỉ mua một gói mì tôm và một chai trà đá, chẳng nói gì thêm ngoài câu cảm ơn quen thuộc, nhưng riêng việc có một người bình thường bước vào, đủ để tôi bấu víu lấy như một chiếc phao giữa dòng suy nghĩ đang cuốn mình đi quá xa. Tôi quét mã, tính tiền, cười chào khách, cố gắng giữ nhịp làm việc quen thuộc để không phải nghĩ thêm, ít nhất là trong vài phút ngắn ngủi đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →